BA SÀM

Cơ quan ngôn luận của THÔNG TẤN XÃ VỈA HÈ

TRUNG QUỐC TÌM KIẾM SỰ ĐỊNH VỊ MỚI VỚI MỸ

Posted by ttxviahebs on April 11th, 2013

THÔNG TẤN XÃ VIỆT NAM (Tài liệu tham khảo đặc biệt)

Thứ Ba, ngày 9/4/2013

TTXVN (Hồng Công 8/4)

Theo báo Hồng Công “Văn Hi” số ra gần đây, tại kỳ họp Lưỡng hội (Quốc hội và Hội nghị chính trị hiệp thương toàn quốc) của Trung Quốc, công tác chuyển giao chính phủ ở Trung Quốc đã chính thức được triển khai. Đối diện với những thách thức mới từ bên ngoài, ngoại giao trong tương lai của Trung Quốc sẽ như thế nào đang thu hút sự quan tâm lớn của dư luận. Giới chuyên gia phổ biến cho rằng đội ngũ lãnh đạo mới của Trung Quốc sẽ duy trì tính tiếp tục của chính sách ngoại giao, đồng thời cũng sẽ có những điều chỉnh mới trên cơ sở thay đổi của tình hình quốc tế cũng thực lực của mình, Trung Quốc sẽ triển khai hợp tác thêm một bước trong các lĩnh vực kinh tế và văn hóa, song liên quan đến lợi ích cốt lõi quốc gia, ví như vấn đề chủ quyền, quyền lợi biển, Trung Quốc sẽ giữ nghiêm ranh giới đỏ.

 Trong một năm qua, những người đứng đầu đất nước ở gần 10 quốc gia quan trọng như Mỹ, Nga, Nhật Bản, Hàn Quốc… đã thay đổi ban lãnh đạo mới, sự thay đổi trên chính trường thế giới đã ảnh hưởng đến kinh tế chính trị toàn cầu và cục diện thế giới. Báo cáo tại Đại hội 18 Đảng Cộng sản Trung Quốc đã đề ra một cách sáng tạo “thúc đẩy xây dựng quan hệ nước lớn kiểu mới ổn định lâu dài, phát triển lành mạnh”. Phó Viện trưởng Học viện quan hệ quốc tế Đại học Bắc Kinh Giả Khánh Quốc cho biết đây là cách nói mới về chính sách đối ngoại vô cùng quan trọng của Trung Quốc tiếp theo sau “phát triển hòa bình”, tìm kiếm xây dựng quan hệ nước lớn kiểu mới sẽ trở thành một phương hướng của Trung Quốc trong việc xây dựng quan hệ với các nước lớn chủ yếu bên ngoài.

Trung Quốc trỗi dậy nhanh chóng, tìm kiếm sự định vị mi với Mỹ

Cuối năm 2012, Obama đã tái đắc cử Tổng thống Mỹ, giới phân tích bên ngoài đều cho rằng trong nhiệm kỳ 2, Obama sẽ tiếp tục chính sách đối với Trung Quốc trong nhiệm kỳ 1. Nhưng Phó Viện trưởng Học viện quan hệ quốc tế Đại học Nhân dân Trung Quốc Kim Xán Vinh lại cho rằng sự trỗi dậy nhanh chóng của Trung Quốc cùng với việc Mỹ dần mất tự tin sau cuộc khủng hoảng tài chính đã khiến nhiều nhận thức chung chiến lược trước kia giữa Mỹ và Trung Quốc đã bị mất đi. Hiện nay, thách thức lớn nhất trong quan hệ Trung – Mỹ là cần tìm kiếm một định vị chiến lược mới.

Ngoài quan hệ nước lớn, mấy năm gần đây, phương diện cùng nhau có lợi và cùng thắng giữa Trung Quốc và các nước xung quanh cũng đang dần bị tan vỡ, tranh chấp chủ quyền lãnh thổ, chủ quyền và lợi ích biển giữa Trung Quốc và các nước xung quanh tại Biển Đông và Biển Hoa Đông ngày càng nổi cộm.

Trợ lý Viện trưởng Học viện ngoại giao, Giám đốc phòng nghiên cứu quan hệ quốc tế Vương Phàm cho rằng nguyên nhân gây nên những vấn đề này có rất nhiều, do vấn đề giữa Trung Quốc và các nước láng giềng, cũng do bên ngoài tác động thêm. Cùng với việc chuyển dịch trọng tâm chiến lược sang phía Đông và quay trở lại châu Á-Thái Bình Dương của Mỹ, quan hệ giữa Trung Quốc và các nước xung quanh cũng trở nên ngày càng phức tạp hơn. Giáo sư Học viện Quan hệ quốc tế Đại học Nhân dân Bắc Kinh Thời Ân Hoằng cho rằng xử lý quan hệ với các nước láng giềng châu Á như thế nào, làm thế nào để khiến các nước láng giềng chấp nhận một Trung Quốc trỗi dậy mạnh mẽ nhưng không ngừng tự tin sẽ là thách thức lớn trong giai đoạn về sau trong chiến lược và lĩnh vực ngoại giao của Trung Quốc.

Kiên trì chủ quyền lãnh thổ, một tấc không nhượng bộ

Tổng Bí thư Trung Quốc Tập Cận Bình đã nhấn mạnh Trung Quốc cần kiên trì đi theo con đường phát triển hòa bình, nhưng quyết không từ bỏ những quyền lợi chính đáng của mình; quyết không hy sinh lợi ích cốt lõi của quốc gia. Không ít chuyên gia cho rằng trong tương lai, về mặt xử lý quan hệ đối ngoại, Trung Quốc sẽ có thể mềm dẻo hơn nữa, còn trong lĩnh vực kinh tế thương mại, văn hóa thì tăng cường hợp tác cùng có lợi với các nước xung quanh, đồng thời, liên quan tới lợi ích cốt lõi của quốc gia sẽ càng cứng rắn hơn, vạch ra rõ ràng ranh giới, những vấn đề liên quan tới chủ quyền lãnh thổ, thậm chí có thể sẽ ra tay khi cần ra tay.

Vương Phàm cho rằng trong tương lai, Trung Quốc vẫn duy trì phương châm “giấu mình chờ thời”, chỉ là trong các biện pháp cụ thể, Trung Quốc cần xóa đi những suy nghĩ sai lầm của các nước xung quanh rằng Trung Quốc không tiếc nhượng bộ về vấn đề chủ quyền lãnh thổ để phát triển hòa bình. Trung Quốc kiên trì tàu tuần tra ở Điếu Ngư/Senkaku là một cách làm tốt, bằng hành động thực tế để nói cho Nhật Bản rõ không nên tính toán sai lầm, những vấn đề nguyên tắc liên quan đến chủ quyền lãnh thổ, Trung Quốc không nhượng bộ một tấc.

Chính sách chú trọng cả trong lẫn ngoài, xây dựng quy tắc quốc tế

Hiện nay, Trung Quốc đã từ một nước nghèo khó trở thành một nước lớn có tầm ảnh hưởng quan trọng trên trường quốc tế. Giả Khánh Quốc cho rằng sự thay đổi về thân phận khiến Trung Quốc cần phải chú ý tới trách nhiệm quốc tế và nhu cầu trong nước khi nghiên cứu các sách lược ngoại giao, cũng khiến chính sách đối ngoại của Trung Quốc cần đưa ra những thay đổi và điều chỉnh thích đáng. Vương Phàm nhấn mạnh sau quá trình hội nhập quốc tế cơ bản hoàn chỉnh, trọng tâm tiếp theo của Trung Quốc nên là cố gắng tham gia nhiều hơn vào việc xây dựng quy tắc quốc tế phù hợp hơn với nhu cầu phát triển của các nước đang phát triển, công bằng hơn và phát huy vai trò quan trọng.

Ngoại giao nước lớn luôn là một trọng điểm lớn của ngoại giao Trung Quốc, còn ngoại giao với Mỹ là hàng đầu trong những vấn đề quan trọng của ngoại giao Trung Quốc. Chuyên gia chỉ ra rằng theo tiền lệ trong lịch sử, trong tiến trình kinh tế phát triển nhanh, một nước lớn thường nảy sinh xung đột quân sự với các nước xung quanh, đặc biệt là các nước siêu cường. Một nước lớn mới nổi trong thời kỳ mới với một nước lớn bảo thủ, giữa Trung Quốc và Mỹ có thể xảy ra bi kịch của các nước lớn truyền thông hav không, điều này còn cần hai bên nghiên cứu tìm kiếm con đường phát triển mới cho quan hệ nước lớn.

Lo lắng về một Trung Quốc trỗi dậy chưa chấm dứt

Nhìn lại mấy năm trước, quan hệ Trung-Mỹ đã duy trì sự phát triển ổn định về tổng thể, lãnh đạo cấp cao của hai nước qua lại thường xuyên, chỉ trong 4 năm đã có tới 12 cuộc “gặp mặt Hồ cẩm Đào – Obama”, mức độ dựa vào nhau giữa hai nước ngày càng mạnh mẽ. Năm 2012, kim ngạch thương mại song phương đã lên tới gần 500 tỷ USD, lập mốc kỷ lục mới. Ngoài ra, về các vấn đề quốc tế và khu vực như chủ nghĩa khủng bố, an ninh lương thực…, Trung Quốc và Mỹ cũng đã tiến hành trao đổi và hợp tác có hiệu quả.

Vương Phàm cho rằng Trung Quốc và Mỹ đã xây dựng được con đường giao lưu thông suốt, nhưng quan hệ Trung – Mỹ vẫn phải đối mặt với nhiều thách thức.

Kim Xán Vinh nói cùng với sự tăng mạnh không ngừng của quốc lực Trung Quốc và sự sa sút của quốc lực Mỹ, Mỹ đã có những lo lắng về sự trỗi dậy của Trung Quốc, điều này đã khiến nhiều nhận thức chung chiến lược trước kia của Trung Quốc và Mỹ bị mất đi. Sau khi xảy ra khủng hoảng tài chính, sự tự tin của Mỹ không còn như trước, điều này khiến vấn đề quan hệ Trung – Mỹ bị phóng đại lên.

Kim Xán Vinh cho rằng 3 vấn đề là Đài Loan, Tây Tạng và thương mại trong quan hệ Trung – Mỹ vẫn tồn tại, nhưng cùng với sự quay trở lại châu Á-Thái Bình Dương của Mỹ và sự trỗi dậy nhanh chóng của Trung Quốc, rất nhiều vấn đề mới cũng không ngừng xuất hiện. Trung Quốc và Mỹ có thể xuất hiện sự cạnh tranh quyền lãnh đạo khu Vực ở châu Á-Thái Bình Dương, sự hiện đại hóa quân sự và chiến lược vươn ra đại dương của Trung Quốc đã khiến Mỹ căng thẳng. Sự cạnh tranh không gian vô hình như vũ trụ, mạng Internet giữa Trung Quốc và Mỹ cũng đang tăng mạnh. Nhưng Kim Xán Vinh nhấn mạnh thách thức lớn nhất mà quan hệ Trung – Mỹ hiện phải đối mặt là tìm kiếm một định vị chiến lược mới. 

Xây dựng quan hệ mới cần chính sách cụ thể

Đầu năm 2012, Tập Cận Bình khi thăm Mỹ đã đề ra tư tưởng xây dựng quan hệ nước lớn kiểu mới và được Mỹ phản hồi tích cực. Giả Khánh Quốc cho rằng chỉ có mục tiêu không thì chưa đủ, quan trọng là phải thực hiện. Từ nay về sau, khi xây dựng chính sách ngoại giao, Trung Quốc cần phải tăng thêm nội dung cụ thể về quan hệ nước lớn kiểu mới.

Giả Khánh Quốc cho rằng việc Obama tái đắc cử tổng thống Mỹ và những bài phát biểu công khai của John Kerry sau khi nhậm chức Ngoại trưởng Mỹ có thể thấy chính sách đối với Trung Quốc của Chính phủ Mỹ trong nhiệm kỳ mới này vẫn khá tích cực, còn sau khi Tập Cận Bình lên giữ chức Chủ tịch nước thì chính sách đối với Mỹ của Trung Quốc cũng sẽ có thể tiếp diễn. Nếu không có điều bất ngờ lớn nào xảy ra, có thể dự đoán, quan hệ Trung – Mỹ từ nay về sau sẽ tiếp tục phát triển theo quỹ đạo tương đối ổn định và mang tính xây dựng.

***

Trước sự lớn mạnh cũng như các động thái gia tăng chi phí quốc phòng của Trung Quốc, nhiều nước đang ngày càng cảnh giác với nền kinh tế số hai thế giới. Báo Bưu điện Hoa Nam buổi sáng (Hồng Công) gần đây đăng bài “Chiến lược quyền lực mềm để tái cân bằng châu Á” của chuyên gia phân tích chính trị Andrew Leung, trong đó cho rằng một trật tự thế giới hòa bình không thể được xây dựng trên giả định về một trò chơi được mất ngang nhau, thay vào đó, các nước nên giúp một nước Trung Quốc đang trỗi dậy nắm giữ vị trí là một thành viên chủ chốt.

Sau nhiều tháng căng thẳng ở Biển Hoa Đông, cuộc gặp giữa Tổng Bí thư Đảng Cộng sản Trung Quốc Tập Cận Bình với đặc phái viên của Thủ tướng Shinzo Abe, ông Natsuo Yamaguchi, Chủ tịch Đảng Công Minh mới trong liên minh cầm quyền Nhật Bản, đã gửi đi một tín hiệu rõ ràng rằng trong khi không có bên nào được thuyết phục bởi tuyên bố chủ quyền lãnh thổ của bên kia, cả hai bên nhận thấy rằng các cuộc đối đầu leo thang chỉ có thể khiến cho vấn đề trở nên tồi tệ hơn. 

Trong khi đó, chiến lược chuyển trọng tâm quay trở lại châu Á của Mỹ là điều đã được khẳng định rõ ràng trong phiên điều trần của Thượng Nghị sĩ John Kerry đối với việc ông này được đề cử làm Ngoại trưởng Mỹ thay bà Hillary Clinton. Tại phiên điều trần, ông John Kerry nói rằng ông không bị thuyết phục về sự cần thiết gia tăng quân sự mạnh mẽ của Mỹ ở châu Á, và ông này đã kêu gọi đưa ra suy nghĩ mới về các mối quan hệ với Trung Quốc. Đặc biệt, ông John Kerry nhận thức được những nghi ngờ ngày càng gia tăng của Trung Quốc về một “chính sách kiềm chế” của Mỹ. Vị tân Ngoại trưởng Mỹ nói: “Bạn biết đấy, người Trung Quốc nhìn vào điều đó và nói ‘Mỹ đang làm gì? Họ đang tìm cách bao vây chúng ta? Điều gì sẽ xảy ra?’”

Có một số tín hiệu đáng hoan nghênh. Tuy nhiên, những tín hiệu đó chưa chắc đã thay đổi được sự hồi sinh của phái chính trị hữu khuynh ở Nhật Bản, hoặc sự cảnh giác của Mỹ đối với những ý định của Trung Quốc khi người khổng lồ châu Á này giành lại được ảnh hưởng toàn cầu của mình.

Theo kết quả một cuộc khảo sát ý kiến chính trị công chúng Mỹ gần đây về chính sách ngoại giao của Oasinhtơn, do Hội đồng các vấn đề Toàn cầu ở Chicago thực hiện, hầu hết người Mỹ tiếp tục coi sự lãnh đạo của Mỹ là một điều đáng kỳ vọng nhưng họ muốn Mỹ có một lập trường hợp tác hơn nữa. Đối với Trung Quốc, trong khi tỷ lệ người nói rằng Trung Quốc là một đối tác (48%) gần ngang bằng với tỷ lệ người nói rằng Trung Quốc là một đối thủ, thì hiện nay số người nói rằng Trung Quốc là một đối tác đã gia tăng. Tuy nhiên, sự tăng trưởng kinh tế và những hành động hung hăng của Trung Quốc ở Biển Đông là một điều lo ngại rõ ràng. Phần lớn những người được hỏi (54%) ủng hộ viẹc chuyển hướng các nguồn lực quân sự và ngoại giao của Mỹ sang châu Á.

Chúng ta có thể ít thấy nói đến chiến lược “chuyển trọng tâm sang châu Á” và thấy nói nhiều hơn đến “sự tái cân bằng.” Tuy nhiên, việc Mỹ tăng cường các mối quan hệ quân sự và ngoại giao với các nước láng giềng của Trung Quốc đang giúp cho một số nước ngày càng quyết đoán hơn, khiến những nỗ lực tái cân bằng của Mỹ trong khu vực trở nên phức tạp hơn.

 Một bài báo gần đây của Chuyên gia bình luận Francesco Sisci đăng trên tờ “Thời báo châu Á” tranh luận rằng việc giảm bớt căng thẳng trong quan hệ giữa hai nước thuộc nhóm G2 (Mỹ và Trung Quốc) có thể là một phương pháp tốt hơn để đạt được sự ổn định trong khu vực, ngay cả khi Trung Quốc phản ứng thờ ơ đối với một đề nghị như vậy. Giáo sư Hugh White thuộc Đại học Quốc gia Ôxtrâylia đã đưa ra ý tưởng về một “châu Á hòa hợp” để tránh khả năng xảy ra một “sự thù địch chiến lược chết người.” Theo ý tưởng này, Mỹ cần phải là một đối tác và chia sẻ quyền lực khu vực với Trung Quốc, cùng với Ấn Độ và Nhật Bản.

Zbigniew Brzezinski, một chuyên gia kỳ cựu về chính sách đối ngoại của Mỹ vừa thúc đẩy một quan điểm của Mỹ về thế giới bao gồm một “phương Tây rộng lớn hơn,” bằng cách gộp cả Nga và Thổ Nhĩ Kỳ vào một Liên minh châu Âu mở rộng, và một “phương Đông phức tạp,” nơi mà Mỹ sẽ hành động như một “người cân bằng khu vực,” giống như vai trò của Anh ở chính trường châu Âu trước thời gian đầu thế kỷ 20.

Trong khi mỗi một chiến lược trong số những chiến lược nói trên đều có ưu điểm, tất cả chúng đều có vẻ là một trò chơi được mất ngang nhau, chưa chắc đã đảm bảo được sự hài hòa hay ổn định của khu vực. Có lẽ đã đến lúc phải có những cách suy nghĩ mới mẻ như ông John Kerry đã gợi ý.

Đầu tiên, cần phải thừa nhận rằng Trung Quốc sẽ phải cải cách chính trị và điều này phải diễn ra sớm chứ không thể muộn, khi cả sự ổn định của Đảng Cộng sản và Nhà nước Trung Quốc đang đối mặt với những nguy hiểm. Rõ ràng, Trung Quốc vẫn không được thuyết phục bởi quan điểm rằng mô hình phương Tây dân chủ đa đảng có thể được “sao chép” an toàn ở nước họ, nơi có tình hình hoàn toàn khác.

Tuy nhiên, Bắc Kinh có vẻ như phải theo đuổi các cuộc cải cách trong lĩnh vực kinh tế và xã hội, như đã được nhấn mạnh trong báo cáo do Ngân hàng Thế giới (WB) và Trung tâm Nghiên cứu Phát triển của Quốc Vụ viện Trung Quốc đồng chủ trì. Những cải cách này bao gồm tự do hóa tài chính, cải cách các doanh nghiệp nhà nước, phát triển một nền kinh tế xanh và thúc đẩy xã hội dân sự. Việc hỗ trợ Trung Quốc thực hiện được những cải cách này sẽ có nhiều khả năng giúp Trung Quốc trở thành một thành viên được cộng đồng quốc tế chào đón, trong khi một chính sách “kiềm chế” sẽ dẫn tới kết quả ngược lại.

Thứ hai, do thế giới không những đã trở thành một trật tự đa cực, mà còn ngày càng phụ thuộc nhau nhiều hơn, nên đã dẫn đến câu hỏi là liệu cách nghĩ truyền thống về những liên minh cố định có còn phù hợp? Có thể hiểu các nhóm quốc gia khác nhau và các khu vực, vùng lãnh thổ không phải là quốc gia, theo tư tưởng hay sự phân chia chính trị, có thể hợp tác dựa trên một cơ sở đặc biệt để cùng giải quyết những vấn đề chung. Những vấn đề này bao gồm sự thay đổi môi trường, tình trạng cạn kiệt tài nguyên, khan hiếm nước sạch, xóa đói giảm nghèo, chống cướp biển và chủ nghĩa khủng bố. Trong những vấn đề này, Trung Quốc có một vai trò quan trọng, bởi hiện nay Trung Quốc đã phát triển thành một nước lớn, có ảnh hưởng quan trọng trong nhiều lĩnh vực và tại nhiều khu vực.

Thứ ba, có nguồn tin nói rằng Thượng nghị sĩ, tân Ngoại trưởng John Kerry cũng muốn Mỹ đóng một vai trò lớn hơn ở châu Phi, nơi sự can dự của Trung Quốc đã đem lại những bài học quan trọng cho tất cả. Mặt khác, trong cuốn “Món quà của Rồng: Câu chuyện thực về Trung Quốc ở châu Phi”, chuyên gia Deborah Brautigam đã chỉ ra trong nhiều thập kỷ qua vốn sống dựa vào nguồn viện trợ của phương Tây, đến nay nhiều nước nghèo ở châu Phi đã đạt được những tiến bộ kinh tế thực sự. Dấu chân của Trung Quốc ở châu Phi đã đánh thức sự phản kháng của người dân địa phương đối với tình trạng thiếu trách nhiệm xã hội, trong đó có việc xâm phạm kinh tế địa phương một cách tùy tiện, coi nhẹ trách nhiệm bảo vệ môi trường, cướp đi việc làm của lao động địa phương, và các mối quan hệ nghèo nàn với người lao động.

Làm việc với Trung Quốc để khắc phục những vấn đề này, có lẽ theo cơ chế hợp tác với Chương trình Phát triển Liên Hợp Quốc (UNDP) và các cơ quan phi chính phủ khác, nhiều khả năng sẽ tạo ra những lợi ích chung và lợi ích song phương.

Quan hệ Trung-Mỹ sẽ xác định rõ hình hài của thế kỷ 21, và một chiến lược đối tác quyền lực mềm để giải quyết các vấn đề toàn cầu với mục đích cao nhất là đưa Trung Quốc vào một trật tự thế giới bền vững, hài hòa hơn, và mối quan hệ này được xây dựng trên sự hợp tác song phương thay vì đối đầu và thù địch. Đây là điều mà một chiến lược dịch chuyển trọng tâm quyền lực cứng và chiến lược tái cân bằng chưa chắc đã có thể giải quyết được.

TTXVN (Angiê 7/4)

Theo bài phân tích của tác giả Henri Paris đăng trên mạng tin “Nghiên cứu chiến lược quc tế”, hiện cuộc đọ sức tranh giành bá quyền thế giới chỉ diễn ra giữa hai cường quốc Mỹ và Trung Quốc. Chính vì vậy, rất lý thú khi phân tích không gian mở và kín mà hai cường quốc này đang phải đối đầu. Một trong những điểm xích mích mà năm 2013 chứng kiến đó là cuộc xung đột Xyri, trong đó hành động của Trung Quốc tỏ ra kín đáo, song không kém phần cứng rắn. Cũng vẫn với biện pháp cứng rắn và kín đáo này, Trung Quốc đã thiết lập thành công tại châu Á hàng loạt căn cứ, một “chuỗi ngọc trai” dọc trục hàng hải cung ứng nguyên liệu, nhất là dầu lửa. Nhưng một trong những hạt ngọc trên là Mianma đã nhanh chóng giải quyết những bất ổn đang tàn phá đất nước này và người Mỹ không còn xa lạ tại đây. Mỹ và Trung Quốc là hai gã khổng lồ, hai siêu cường đang mở rộng ảnh hưởng của mình ra toàn hành tinh. Trung Quốc đã thành công trên cương vị cường quốc kinh tế thứ hai thế giới, vượt qua Nhật Bản ngay cuối thập kỷ đầu của thế kỷ 21. Quả thực, Trung Quốc chưa thể đuổi kịp Mỹ, song thực tế sẽ được thừa nhận trong tương lai giai đoạn năm 2030,- 2040. Tuy nhiên, Trung Quốc vẫn còn là một cường quốc mới nổi, vừa mới thoát ra khỏi quy chế nền kinh tế đang phát triển, song vẫn còn những dấu tích xác thực về nhiều lĩnh vực chậm phát triển cũng như những bất công lớn về kinh tế và xã hội trong lòng xã hội nước này. Hai cường quốc đang nuôi tham vọng bá quyền, trước tiên là tại khu vực châu Á-Thái Bình Dương. Nhưng những khát vọng của Trung Quốc đang vượt ra khỏi không gian chật hẹp so với nước này tại khu vực, trong khi Mỹ tuyên bố muốn kiểm soát. Tháng 1/2012, Mỹ đã tuyên bố tập trung nỗ lực chiến lược vào khu vực châu Á-Thái Bình Dương. Tuyên bố trên không còn là một bức thư chết: yếu tố đầu tiên là một sự tái cân bàng toàn bộ hạm đội Mỹ và củng cố nhiều căn cứ quân sự tại khu vực châu Á-Thái Bình Dương, nhất là những căn cứ tại Nhật Bản cũng như thiết lập những căn cứ mới trong đó có tại Ôxtrâylia. Trung Quốc có tham vọng vượt ra khỏi không gian châu Á-Thái Bình Dương bởi một phần hiển nhiên nguồn cung cấp năng lượng đên từ nước ngoài. Những nguồn dầu khí nhập khẩu qua các tuyến hàng hải có tâm quan trọng đặc biệt. Ngoài ra còn những hoạt động kinh tế của Trung Quốc tại châu Phi và tham vọng thâm nhập lục địa Nam Mỹ. Hơn nữa, Vốn đầu tư của Trung Quốc cũng đang hướng tới toàn thế giới. Sự va chạm trong tham vọng bá quyền giữa Mỹ và Trung Quốc là không thể tránh khỏi trong các điều kiện trên và có tác động tới toàn thế giới. Chính vì vậy, trong năm 2013, rất lý thú khi điểm lại những vấn đề đối đầu trực tiếp hay qua các đồng minh trung gian, nơi người Trung Quốc và Mỹ đối đầu nhau. Đầu tiên, Xyri thu hút sự chú ý bởi cuộc nội chiến của họ. Nhưng liệu có cần phải đánh giá một cách chính xác những thách thức và dự báo kết quả. Một cuộc xung đột khác cũng phát sinh, song hầu như bị bỏ quên. Đó là người Trung Quốc đang âm mưu kiểm soát eo biển Malacca – tuyến thông thương hàng hải sống còn đối với nguồn cung nhiên liệu cho Trung Quốc, vấn đề đặt ra cuối cùng là việc đánh giá tương quan lực lượng hạt nhân và không gian của hai nước Mỹ và Trung Quốc.

Liên minh Trung-Nga tại Trung Đông

Chính vì sự thận trọng mà Trung Quốc đã xây dựng một hệ thống liên minh, và điều quan trọng trong đó là một loạt thỏa thuận với Nga. Thỏa thuận đầu tiên và quan trọng nhất liên quan đến Tổ chức Hợp tác Thượng Hải (SCO). Được thành lập vào cuối thế kỷ 20, SCO đã từng bước phát triển để trở thành một liên minh thực sự bao gồm các nước Trung Á xung quanh Nga và Trung Quốc, trừ Tuốcmênixtan. Việc thành lập SCO đã diễn ra thành công tại thành phố Thượng Hải và trụ sở được đặt tại Bắc Kinh, cùng một hội nghị thượng đỉnh thường niên nhóm họp các nguyên thủ nhà nước và chính phủ. Ban đầu với đường hướng chống chủ nghĩa khủng bố Hồi giáo, SCO đã mở rộng phạm vi hoạt động để bao quát toàn cầu, thu hút người Trung Quốc và Nga. Xyri nằm trong số các vấn đề trên, cho thấy phạm vi hoạt động tầm xa của SCO. Hơn nữa, một loạt thỏa thuận gắn kết người Nga với Trung Quốc, trong đó có các thỏa thuận quân sự, đã được ký kết bên cạnh các cuộc tập trận hải quân chung tại Hồng Hải diễn ra trong năm 2012. Ngày 4/12/2012, Trung Quốc và Nga đã ký kết tại Bắc Kinh một loạt thỏa thuận song phương về hợp tác kỹ thuật và quân sự. Các thỏa thuận này được ký kết tại phiên họp ủy ban liên chính phủ hai nước lần thứ 13. Trong khuôn khổ hợp tác quốc tế, Trung Quốc luôn hợp tác chặt chẽ với Nga, Braxin, Ấn Độ và Nam Phi, các nước thành viên Nhóm các nền kinh tế mới nổi (BRICS), Cuối cùng, Trung Quốc và Nga đều là thành viên Hội đồng Bảo an Liên Hợp Quốc và sở hữu khả năng hạt nhân quân sự. Để chứng minh sự hợp tác Trung-Nga tại các diễn đàn quốc tế, cần điểm lại hoạt động của hai nước tại các tổ chức G-20 và WTO. Tháng 6/2012 trong chuyến thăm Bắc Kinh ngay sau khi trở lại điện Cremli, Tổng thống Nga Putin đã được Chủ tịch nước Trung Quốc tương lai Tập Cận Bình đón tiếp trong khuôn khổ hội nghị SCO. Các bên liên quan đã tuyên bố thể hiện tham vọng tiếp tục hợp tác trên tất cả các lĩnh vực. Đặc biệt, hai nước đã cam kết hành động thống nhất về vấn đề Xyri và mở rộng tầm ảnh hưởng tại Ápganixtan ngay sau khi NATO rút quân, về tình hình Xyri, trong tuyên bố chung Bắc Kinh và Mátxcơva cho thấy kiên quyết phản đối mọi âm mưu can thiệp quân sự của nước ngoài nhằm thay đổi chế độ nước này. Điều này giải thích việc nhiều lần Trung Quốc và Nga phủ quyết mọi dự thảo tại Hội đồng Bảo an Liên Hợp Quốc nhằm chống lại âm mưu can thiệp quân sự như người Mỹ và Pháp mong muốn. Vì vậy, từ tháng 10/2011-7/2012 Trung Quốc và Nga đã ba lần phủ quyết tại Hội đồng Bảo an. Những thông tin giả định đã chứng minh một mối đe dọa tấn công hóa học từ phía những thành phần thân Chính phủ Xyri vào lãnh thổ Thổ Nhĩ Kỳ nhằm chống lại các nhóm đối lập. Dưới sự chỉ huy của NATO, các hệ thống tên lửa đánh chặn PAC- 3 đã được triển khai tại biên giới Thổ Nhĩ Kỳ-Xyri. Đức đã cung cấp binh sỹ và VŨ khí theo truyền thống liên minh với Thổ Nhĩ Kỳ. Cuộc nổi dậy tại Xyri đã nổ ra ngày 22/3/2011 theo làn sóng “Mùa Xuân Arập”. Theo vết trượt của Tuynidi và Libi, chính phủ đảng Baath Xyri của Tổng thống Bashar al-Assad được Nga và Trung Quốc hậu thuẫn đã sử dụng sức mạnh quân đội để trấn áp các cuộc biểu tình. Đảng Baath dựa chủ yếu vào cộng đồng thiểu số người Alawite, thuộc nhánh Hồi giáo Shiite thân với Iran hơn là người Hồi giáo Sunni thuộc Liên đoàn Arập, gồm các nước đối thủ nặng ký như Cata và Arập Xêút. Những phần tử Hồi giáo cấp tiến trà trộn dưới một cuộc cách mạng dân chủ đã không chậm trễ thâm nhập vào Xyri và kiểm soát các tổ chức phiến quân: Hội đồng dân tộc Xyri (SNC) và Quân đội Xyri tự do (FSA). Điều này làm người Mỹ đặt hy vọng lớn bởi đang muốn thoát khỏi những cuộc xung đột Ápganixtan và Irắc trong khi không muốn bị tấn công và không muốn nhảy vào một “chảo lửa” mới. Tất cả các cường quốc đều hiểu đất nước Xyri của Tổng thống Bashar al-Assad là “đại lộ” hướng đến Iran. Trong khi đó, Iran là một phần quan trọng trong chiến lược của Trung Quốc, Nga cũng như của người Mỹ, Ixraen và phương Tây vì nhiều lý do trái ngược nhau. Người Trung Quốc cần một nước Iran ổn định để cung cấp 7% lượng dầu mà Trung Quốc đang phải nhập khẩu. Người Nga không thể chấp nhận từ bỏ căn cứ hải quân duy nhất tại Địa Trung Hải là cảng Tartus, Xyri. Về phần mình, người Mỹ ý thức rất rõ rằng ngoài giấc mơ “Đại Trung Đông”, họ còn đang mất dần ảnh hưởng trong khu vực. Vì lý do đó, họ sẽ phải ngăn cản Iran trang bị khả năng hạt nhân quân sự bởi điều này là một cơn ác mộng đối với Oasinhtơn. Cuộc nội chiến đang tàn phá Xyri kể từ tháng 3/2011. Tới ngày 1/1/2013, con số thường dân và binh sỹ Xyri thiệt mạng đã lên tới 60.000 người. Một dòng người tị nạn khổng lồ đang đổ sang các nước láng giềng. Hiển nhiên, viện trợ mà Cata, Arập Xêút và Liên đoàn Arập cung cấp là không thể đủ trong khi đất nước Xyri đang chìm ngập những kẻ Hồi giáo cấp tiến. Quân đội Chính phủ Xyri cũng gặp khó khăn trong việc giành chiến thắng trước một đối thủ đang thực hiện một cuộc chiến không đối xứng. Giải pháp tương lai cho Xyri là hướng đến một chính phủ chuyển tiếp loại bỏ vai trò của Tổng thống Bashar al-Assad, song không phải là đảng Baath, SNC hay FSA. Cuối cùng, Trung Quốc và Nga luôn sẵn sàng ủng hộ Chính phủ Xyri, song phải bảo vệ quyền lợi của hai nước này. Trận chiến Xyri càng kéo dài thì càng có lợi cho liên minh Trung-Nga. Tấn công vào sự mệt mỏi của người phương Tây luôn là một lựa chọn tốt. Hiện ẩn số vẫn là phong trào Hezbollah, đến tháng 1/2013 vẫn có lập trường thận trọng. Trong bài diễn văn đầu tiên trước công chúng tháng 1/2013 sau gần 8 năm, Tổng thống Bashar al-Assad đã tuyên bố rằng ông sẽ không rời bỏ chính quyền trước thời hạn hợp pháp, tức không trước năm 2014, thậm chí 2016 và còn có thể lâu hơn sau các cuộc bầu cử. Lời tuyên bố trên mang dấu ấn của chủ nghĩa phi hiện thực. Làm sao có thể tổ chức được các cuộc bầu cử tự do tại một đất nước đang chìm đắm trong một cuộc nội chiến lan rộng. Do đó, Tổng thống Bashar al- Assad sẽ còn tại vị!

Thế tiến thoái lưỡng nan tại eo biển Malacca

Eo biển Malacca dài nhất thế giới, nằm giữa Malaixia và Sumatra, thuộc Inđônêxia. Vùng phía Bắc được kiểm soát bởi Thái Lan và nhất là Mianma, trong đó một chuỗi các đảo nhỏ phân ranh vịnh Bengan với biển Andaman. Cũng chính vì vậy mà Mianma là nước bao quát việc tiếp cận ra vào eo biển Malacca cùng với Inđônêxia và Ấn Độ nhờ vào chuỗi đảo nhỏ hình thành các biển Andamam và Nicobar. Do đó eo biển Malacca có vị trí sống còn, nhất là liên quan vận chuyển năng lượng. Năm 2012, Trung Quốc đã tiêu thụ 10 triệu thùng dầu/ngày. Sản xuất dầu trong nước Trung Quốc chỉ đạt 4,5 triệu thùng/ngày. Do đó lượng dầu nhập khẩu ở mức 5,5 triệu thùng/ngày và chủ yếu đi qua eo biển Malacca. Lĩnh vực sản xuất điện của Trung Quốc sử dụng 80% nhiên liệu than đá, trong đó Trung Quốc tiêu thụ 45% lượng than khai thác trên toàn thế giới. Vì vậy, Trung Quốc phải nhập khẩu than đá với số lượng ngày càng gia tăng. Việc duy trì tốc độ tăng trưởng GDP ở mức trên 7% là một thách thức đối với Bắc Kinh. Chính mức tăng trưởng này cho phép ngăn chặn phong trào chống đối trong nước, giữ cho Trung Quốc ở vị trí cường quốc kinh tế thứ hai thế giới trong khi vẫn bảo đảm 4 đề xuất hiện đại hóa được Đặng Tiểu Bình đưa ra năm 1979 gồm: nông nghiệp, sản xuất công nghiệp, khoa học và công nghệ cũng như các lực lượng vũ trang. Vì vậy, những hiện đại hóa trên phụ thuộc rất lớn vào nguồn năng lượng. Khoảng 85% nhập khẩu dầu khí của Trung Quốc phải đi qua eo biển Malacca cùng phần lớn hàng hóa nhập và xuất khẩu của nước này. Chính điều này đã buộc Trung Quốc phải trang bị một đội tàu buôn xếp vị trí hàng đầu thế giới năm 2013. Những nhu cầu trên, được kích thích gấp đôi bởi ý chí chính trị và chiến lược, đã làm Trung Quốc nuôi dưỡng tham vọng sở hữu một lực lượng hải quân xuyên đại dương. Năm 2013 cho thấy đó vẫn còn là một tham vọng. Tuy nhiên, để hỗ trợ hải quân và đảm bảo an toàn các tuyến hàng hải cung cấp nhiên liệu tại châu Á, người Trung Quốc đã thiết lập hàng loạt các căn cứ hải quân và cơ sở hạ tầng cảng biển. Hệ thống này đã mở rộng ra ngoài không gian châu Á. Việc Trung Quốc mua lại quyền sử dụng cảng Piraeus của Hy Lạp trong 30 năm chỉ là một ví dụ. Để chứng minh, hàng loạt căn cứ hải quân tại Đông Nam Á mà Trung Quốc thiết lập được gọi dưới cái tên chuỗi hạt ngọc trai, trong đó hạt ngọc quan trọng nhất của chiếc vòng có tên Sittwe – cảng biển nằm ở phía Tây Bắc của Mianma và là thủ phủ của tỉnh Arakan trải dài bờ vịnh Bengan cho phép đi từ vịnh này ra biển Andamam và eo biển Malacca. Mianma có dân số khoảng 50 triệu người, được chia thành 7 bang và 7 vùng với nhiều dân tộc và tôn giáo. Ban lãnh đạo đất nước do nhóm quân đội đảo chính nắm quyền duy trì quan hệ tốt với Trung Quốc. Mối quan hệ tốt đẹp trên thế hiện qua việc Mianma cho Trung Quốc thuê cảng Sittwe và Trung Quốc giành quyền xây đập thủy điện tại bang Kachin ở phía Bắc. Sự kiện xây đập thủy điện trên đã dẫn đến những phản đối của dân chúng. Một phong trào dân chủ hùng mạnh do lãnh tụ đối lập Aung San Suu Kyi lãnh đạo đã chống lại lực lượng quân đội nắm quyền. Điều này đã thúc đẩy người Mỹ tích cực ủng hộ các nhà đấu tranh dân chủ của Mianma. Ngoài vấn đề dân chủ, chính quyền quân sự Mianma cũng tìm cách trấn áp ba nhóm phiến quân độc lập mà trong đó không một nhóm nào ủng hộ người Trung Quốc. Một mối nguy hiểm nữa đối với người Trung Quốc đến từ phía Tây, tại tỉnh Arakan và tác động trực tiếp đến Sittwe, nơi năm 2012 một số người Trung Quốc đã bị sát hại. Tỉnh Arakan gồm những người Hồi giáo di dân đến từ Bănglađét trong thế kỷ 20. Do có thiện cảm với người đồng tôn giáo Duy Ngô Nhĩ nên họ có tinh thần chống Trung Quốc. Khu vực thứ hai của Mianma ghi nhận bất ổn là bang Kachin ở phía Bắc. Ngày 2/1/2013, Mỹ và Liên Hợp Quốc đã yêu cầu Chính phủ Mianma chấm dứt không kích phiến quân thiểu số Kachin. Các cuộc giao tranh giữa quân đội chính quyền với Quân đội độc lập Kachin đã tái diễn vào tháng 6/2011 sau 17 năm đình chiến. Khu vực bất ổn cuối cùng ở phía Nam Mianma, thuộc về người thiểu số Karen gần khu vực biển Andaman. Người Karen theo đạo Thiên chúa và đạo Phật. Tương lai của Mianma khá tăm tối. Thật khó tìm thấy một kỷ nguyên hòa bình ngay cả khi lực lượng quân đội đảo chính nắm quyền sụp đổ. Việc thay thế lực lượng quân đội bằng những nhà dân chủ chưa báo trước việc chấm dứt các hành động thù nghịch bởi nhà chính trị Aung San Suu Kyi cũng không nhận được sự ủng hộ từ các phe đối lập khác nhau. Người Mỹ cũng có ít cơ hội với bà Aung San Suu Kyi mà họ ủng hộ. Tình hình tại Mianma cũng không còn thuận lợi cho người Trung Quốc nữa. Trong khi đó, Trung Quốc lại rất cần các Nhà nước đồng minh để kiểm soát eo biển Malacca. Có nguy cơ Mianma và cảng Sittwe thoát khỏi tầm ảnh hưởng của Trung Quốc trừ khi Bắc Kinh tăng cường sự ủng hộ hơn nữa. Việc sở hữu cảng Sittwe trở nên bấp bênh bởi không loại trừ giả thiết một phe đối lập tại Mianma do người Mỹ tạo nên tiến hành cuộc chiến chống lại các đồng minh chồng chéo của Mianma. Việc mất đi cảng Sittwe, một hạt ngọc quan trọng trong chuỗi đảo, sẽ là một tai họa thực sự đối với Bắc Kinh.

 Kết luận

Liên quan đến Xyri, Trung Quốc có một sự phản đối gián tiếp. Người Trung Quốc ủng hộ người Nga. Về chủ đề Mianma, người Trung Quốc buộc phải đi tiên phong. Hai Nhà nước Trung Quốc và Mỹ đều sở hữu khả năng hạt nhân được phát triển một cách đồng đều. Tuy nhiên, người Trung Quốc có đủ khả năng để buộc người Mỹ phải chịu những thiệt hại ngay trên lãnh thổ nước mình. Hai Nhà nước cũng có tiềm năng không gian và khả năng phòng thủ tên lửa. Về cấp độ các lực lượng vũ trang quy ước, nhất là hải quân, ưu thế thuộc về Mỹ đã được xác nhận. Dự báo những đột biến giữa Mỹ và Trung Quốc không quên nhắc đến một cuộc chiến tranh lạnh. Tuy nhiên, tình hình không còn như thế ngay cả khi mọi thứ cho thấy giống một cuộc chiến trạnh lạnh./.

 

78 Responses to “TRUNG QUỐC TÌM KIẾM SỰ ĐỊNH VỊ MỚI VỚI MỸ”

  1. Thiên Thần Oanh from says:

    Trung Quốc thực sự trong những năm gần đây có nhiều lớn mạnh về kinh tế và đặc biệt là sức mạnh về quân sự, chính vì vậy mà Trung Quốc rất hống hách với những nước hàng xóm, gây sự vơi rất nhiều nước láng giềng . Làm như vậy thực sự là quá quắt, không thể chấp nhận được

  2. Tu Sờ Ty from says:

    Nói thật là tôi chẳng ưa gì bọn Trung Quốc cả nhưng thật sự là cũng phải phục Trung Quốc về cái khoản phát triển và chính sách của Trung Quốc, thử nhìn mà xem Trung Quốc phát triển nhanh chóng quá trong những năm gần đây. Về mọi mặt, Điều này là không thể chối cãi được, Cái gì cũng nên nhìn từ 2 phía

  3. sống đẹp from says:

    Trung Quốc hiện nay đang có những bước tiến vững chắc như vũ bão thể hiện mình là một đối thủ đáng gờm của đế quốc Mỹ và Mỹ cũng như tất cả các nước cần rất đề phòng bởi dã tâm của Trung quốc cũng rất lớn bởi họ hiện nay đã vượt qua Nhật để giữ vững vị trí thứ hai trên thế giới và các nhà khoa học dự báo tương lai họ sẽ vượt cả Mỹ để trở thanh cường quốc số một thế giới. Chính sách của họ là không nhượng bộ bất kỳ một quyền lợi nào liên quan đến mình nhằm thu về mọi đặc quyền, có một chỗ đứng vững chắc trên mọi phương diện

  4. [...] BÀI VIẾT MỚI CHÚNG TA – CÁC CÔNG DÂN TỰ DO ĐÃ ĐẾN LÚC OBAMA PHẢI HÀNH ĐỘNG TRUNG QUỐC TÌM KIẾM SỰ ĐỊNH VỊ MỚI VỚI MỸ   Tin thứ Bảy, 13-4-2013   CHÍNH TRỊ-PHÁP LUẬT   <- Liên tiếp các cuộc [...]

  5. [...]   BÀI VIẾT MỚI ĐÃ ĐẾN LÚC OBAMA PHẢI HÀNH ĐỘNG TRUNG QUỐC TÌM KIẾM SỰ ĐỊNH VỊ MỚI VỚI MỸ   Tin thứ Sáu, 12-4-2013   CHÍNH TRỊ-PHÁP LUẬT   <- CÂU LẠC BỘ BÓNG ĐÁ NO-U [...]

  6. Ku Tổng from says:

    TRUNG QUỐC VÀ TĂNG TRƯỞNG – TRUNG QUỐC TIỆM CẬN VỚI ĐIỂM NGOẶT.

    Growth and China — China approaching the turning point.

    CHEAP Chinese labour makes the world go around. It supplies developed markets with cheap goods which, to some extent, make up for stagnating wages. It also keeps the Chinese economic model humming by providing the foundation for growth. But how long can it last? IMF economists Mitali Das and Papa N’Diaye, in a new working paper, reckon only about another decade.

    When an economy first becomes industrialised it grows very fast by importing foreign technology and employing capital and plentiful, cheap, unskilled labour from the farm. But after a while the extra agricultural labour is put to work and wages start to rise. This makes firms less profitable and they have to come up with their own technology to keep growing. This shift is known as the Lewis Turning Point, named after Nobel-Prize winner Sir Arthur Lewis. According to the IMF economists China is not there, yet. But the glut of labour peaked in 2010 and, as the population ages, it’s all down-hill from here. They estimated that if things stay as they are, China will reach the Lewis Turning Point between 2020 and 2025.

    Of course things might change. If China relaxed its one child policy and everyone there suddenly had lots of babies (they assume a very high fertility rate) the Lewis Turning point might be delayed by a few years (though not much because it takes time for babies to grow into workers and have more babies). Alternatively if there’s financial sector reform, interest rates will rise. In that case Chinese worker/savers will feel richer and may not want to work as much; this would speed up the turning point.

    This story is reminiscent of “the Asian economic miracle”, the once impressive growth of Hong Kong, Singapore, Taiwan and South Korea. Paul Krugman claimed their growth was not such a miracle. It was merely the mobilisation of resources: taking foreign technology and using cheap labour and capital. Eventually you run out of cheap labour, reach a point of diminishing returns to adding more capital, and growth slows. Though living standards are much higher than they were before, these countries no longer grow as fast.

    Perhaps China will experience a similar fate. When that happens the world may look different. Consumer goods will cost more, though some low-skill jobs may come back to the west. China can’t sustain its current rate of growth; the question is whether growth will slow before incomes have attained rich-world levels or while many have yet to benefit from the fruits of development. The Chinese model seems to rely on continuous improvement in living standards; the fear is if that stops there could be social unrest. Chinese growth has often confounded observers. If China becomes a leader in innovation growth might continue. It will take such a leap to overcome demographic headwinds.

  7. Ku Tổng from says:

    KHAI THÁC VÀNG Ở TÂY TẠNG

    Mining in Tibet — The price of gold — A fatal landslide in Tibet raises questions about a rush for the region’s resources.

    THE ecology of the Tibetan plateau, noted the Ministry of Land and Resources two years ago, is “extremely fragile”. Any damage, it warned, would be difficult or impossible to reverse. But, it went on, the China National Gold Group, a state-owned company, had achieved “astonishing results” in working to protect the environment around its mine near the region’s capital, Lhasa. On March 29th at least 83 of the mine’s workers lay buried under a colossal landslide. Its cause is not yet certain, but critics of Tibet’s mining frenzy feel vindicated.

    The disaster at the Jiama copper and gold mine, about 70km (45 miles) north-west of Lhasa, has clearly embarrassed the government in Beijing. According to China Digital Times, a California-based media-monitoring website, the Communist Party ordered newspapers to stick to reports issued by the government and the state-owned news agency, Xinhua.

    Foreign reporters are rarely allowed into Tibet, least of all to cover sensitive incidents. The official media have avoided speculation about any possible link between the landslide and mining activities in the area. They say the landslide covered a large area with 2m cubic metres of rubble. By the time The Economist went to press, 66 bodies had been pulled out by teams of rescuers with sniffer dogs. The high altitude and lack of oxygen made rescue work hard.

    A deputy minister of land and resources, Xu Deming, said preliminary investigations had shown that the landslide was caused by a “natural geological disaster”. Fragments of rock left behind by receding glaciers are being blamed, though officials do not explain why the workers’ camp was set up so close to such an apparent hazard.

    The Tibetan government-in-exile based in India says it fears the disaster was caused by work related to the mine, which appears to have grown rapidly since construction began in 2008. It was formally opened two years later, at a ceremony attended by Tibet’s most senior officials. The $520m investment was described at the time as the biggest in Tibet’s mining industry by a firm belonging to the central government. The mine is owned by China Gold International Resources, a company listed in Hong Kong and Toronto. China National Gold Group is the controlling shareholder.

    Tibet has been trying hard in recent years to encourage such companies to dig up the plateau’s metals and minerals. It has a lot of them to offer: China’s biggest reserves of copper and chromite (used in steel production), among the world’s biggest of lithium (used to make batteries), as well as abundant reserves of uranium, gold, borax (a component of ceramics and glass) and oil. Extracting these, however, often involves boring into a landscape considered sacred by Tibetans. The Jiama mine, in a valley known to Tibetans as Gyama and revered as the birthplace of a seventh-century Tibetan king, has been the focus of protests by locals angered by environmental and other issues. Water from the valley flows into the Lhasa river. Woeser, a Tibetan activist based in Beijing, has blogged about locals’ fear that their water supplies will be polluted.

    Tibetan resentment has been fuelled by the mining industry’s failure to provide much direct employment. Many miners, as well as builders of infrastructure used to service the mines, are brought in from elsewhere in China. Tellingly, only two of the miners killed by the landslide were reported to be Tibetans. Managers at big state-owned firms are usually Han Chinese, who in turn tend to regard their own ethnic kin as easier to control and communicate with than Tibetans. China Daily, a Beijing newspaper, reported last year that the Jiama mine had hired 191 locals. It said non-Han employees made up 35% of the mine operator’s staff, “the highest percentage among mining companies in China”.

    In December Tibet Daily, another government newspaper, said that work was under way on setting up monitoring stations in the valley. One of their functions would be to look out for potential “geological disasters”. It was important, it said, gradually to “set up a green mine, with man and nature attaining harmonious unity”. Such unity was called into question on the Tibetan plateau this week.

  8. Nguyễn Hoàng Khiêm from says:

    Tôi bị tai nạn phải nằm viện nên mới có thời gian chat chit như vầy! Mệt lắm rồi, đi ngủ đây!

  9. Ku Tổng from says:

    TRUNG QUỐC BÁO THỐNG KÊ LÁO VỀ TÌNH HÌNH TỘI PHẠM

    Crime statistics–Murder mysteries–Official figures showing a sharp drop in China’s murder rate are misleading.

    FOR a country under so many social stresses, with millions of rural migrants pouring every year into cities and a widening gap between rich and poor, China boasts a remarkable achievement: a sharp fall since the turn of the century in murders and gun crimes. Official surveys suggest citizens feel increasingly safe from violence. Reality is a bit more complicated.

    Last May a newspaper run by the Ministry of Public Security said China’s murder rate had fallen below those of Switzerland and Japan, countries which it said were “acknowledged to have the best public order in the world”. In fact, figures compiled by the UN Office on Drugs and Crime (UNODC) show that in 2009, the latest year with data from all three countries, China had a murder rate of 1.1 per 100,000 people, compared with 0.7 in Switzerland and 0.4 in Japan. Yet even by the UN agency’s count, China outperforms Australia and Britain (1.2 in 2009) and, easily, America (5.0).

    Official figures show that the number of murder cases rose from fewer than 10,000 in 1981 to more than 28,000 in 2000. Since then it has dropped almost every year, to about 12,000 in 2011. China’s statistics bureau does not disclose which crimes are included in its murder data. Chinese scholars say that a single case might include several deaths, and that some killings which occur in the course of other violent crimes such as rape or robbery might be excluded. In a 2006 report, the World Health Organisation estimated that in 2002, when 26,300 murder cases were recorded in China, 38,000 people died from “homicide-related injuries”.

    But some of China’s other crime statistics appear to bolster the claim that murders have been much reduced. Robberies are down more than 40% since 2002, and rapes by nearly 18% from a peak in 2001. Gun-related crimes fell from around 5,000 cases in 2000 to a mere 500 in 2011, and bombings from 4,000 to about 200 over the same period. Gun ownership has long been tightly controlled in China. But the authorities have difficulty policing porous borders, such as the one with Myanmar, across which guns (and drugs) are often smuggled. If accurate, the data point to surprising success by the police in preventing these weapons from being used for criminal purposes.

    The numbers also seem to counter what many would expect in a country undergoing such rapid social change. As China began to cast off the economic shackles of Maoism in the late 1970s, crime rates rose rapidly. Greater freedom of movement and rising unemployment appear to be factors. But since the early years of this century, China appears to buck a tendency observed by the UNODC in a global study of murder published in 2011: that countries with high levels of income inequality have much higher murder rates than more equal societies. China’s wealth gap is not far off that of some of Latin America’s most crime-ridden countries.

    The data, however, are so suspect that it is difficult to say with certainty what the trends really are. Some Chinese scholars believe the murder numbers are indeed falling, though not as dramatically as the official figures appear to show. If they are right, it might help disprove the widely held notion in China that executions act as deterrent: it is generally believed that China has become more cautious in recent years in applying the death penalty.

    Figures about murder are especially prone to manipulation by local governments. This is because of political pressure to solve such crimes. A campaign launched in 2004 demanded, at the very least, an 85% success rate in murder cases in the first year, and higher rates from then on. The central government’s motive was commendable. Local police forces had begun to pay more attention to solving crimes involving money, in the hope of getting a share of any recovered cash. But the campaign boosted incentives to falsify results. By 2005 more than two-fifths of China’s counties were claiming 100% success rates in solving new murders. Even the official media carried reports of police forces failing to register murder cases unless they were confident of cracking them, or had already done so. Only registered cases are recorded in the published statistics.

    Not so fast, wise guy

    The campaign made wrongful arrests and torture even more common. “Wouldn’t it be even more persuasive if we were to announce the number of unjust and fabricated cases that have been overturned at the same time as we announce the rate at which murder cases are solved?” asked Southern Daily, a newspaper, in 2007. Its rare plea went unheeded.

    Local governments continue to issue claims of high murder-solving rates. Last year Zhengzhou, the capital of Henan province in central China, reported that it had solved 98.9% of its murders, a record high for the city (including rural hinterland) of more than 7m people.

    Such apparent achievements have helped bolster the government’s claims to be creating a “harmonious society”, an objective declared by China’s then-president, Hu Jintao, in 2005. Government researchers have produced many surveys purporting to show that citizens feel safer than ever before (even as sellers of home-security equipment appear to be doing a roaring trade, and the incidence of non-fatal violence has continued to rise). The Chinese Academy of Social Sciences said in December that the citizens of Lhasa, the capital of Tibet, felt happier and safer than those of any other city in China. The omnipresence of armed troops has seemingly helped boost their joy. The port city of Shanghai came in second.

    Scepticism about the authorities’ handling of murder cases has been fuelled by the most notorious one in recent years: the killing in November 2011 of Neil Heywood, a British businessman, in a hotel in Chongqing in south-western China. The wife of Chongqing’s Communist Party chief, Bo Xilai, was given a suspended death-sentence last August for her role in this. But had a police chief not tried to defect to America, her connections might easily have helped her get away with it. The trial of Mr Bo, expected soon, is likely to reinforce the public’s cynicism.

  10. Nói biểu tình nhé: Trung Quốc dân nó biểu tình chống nhật ầm ầm, loạn như cào cào, cảnh sát của nó chỉ đứng canh để chống bạo động. Ở việt nam, xin lỗi nói đến bạo động đi, chỉ cần dương biểu ngữ đã đi Lộc Hà rồi.
    Nói đến vụ 72 vị nhân sĩ với cái dự thảo Hiến Pháp mà NHK cho rằng đó là thuộc dạng kế hoạch lật đổ?!!?…đảng cộng sản sợ biến mất khỏi Việt Nam? hix, mơ à, hay NHK cho là tôi ngu ngơ? Bản dự thảo 72 yêu cầu Hiến pháp phải có sự đa nguyên chính trị, bỏ điều 4 hiến pháp 1992 chứ làm sao mà xóa sổ được đảng cộng sản. Chỉ có điều, theo đó cái quyền tuyệt đối của đảng cộng sản sẽ phải chia sẻ. Khi đó, chỉ có tận lực thật sự vì dân vì nước thì dân mới theo, đảng cộng sản mới sống được. Cũng như vậy, cho dù tôi cho rằng tư bản Mỹ kia rất hay, nhưng chỉ độc vị một cái đảng cộng hòa hoặc đảng dân chủ của mỹ đưa lên nắm quyền vĩnh viễn, đảm bảo xã hội thối không kém Việt Nam.
    NHK cho rằng không nên cắt câu, tôi đành vạch một số ý để NHK tìm hiểu lại thế nào là tự do, dân chủ. thế nào là đa nguyên đa đảng. Đa đảng không phải là cộng sản phải bị tiêu diệt. Đa đảng là lấy lại quyền tự do, dân chủ cho tất cả mọi tầng lớp trong xã hội.

    • Nguyễn Hoàng Khiêm from says:

      Cộng sản đâu có chịu chia quyền lực đâu mà không liệt bản 72 vào diện lật đổ! Có vậy cũng hỏi!!!

      TQ thì tui không biết chứ VN thì có đâu cũng vài triệu người chống cộng à, kể cả mấy người thua trận năm 75 luôn. CS nó không đề phòng là nó ngủm lâu rồi tiên sinh tép ơi!

    • (nói chuyện với Nguyễn Hoàng Khiêm. )

  11. Tiếp lời chia sẽ với anh Nguyễn Hoàng Khiêm.
    Thưa anh Khiêm, trước hết tui không phải là tín đồ Công giáo. Nhưng tui có ý này muốn chia sẽ với anh. Có vẻ anh Khiêm có ác cảm với Thiên Chúa giáo thì phải (không biết tui nhận xét có đúng không?). Thưa Anh, hiệp định Giơ-ne-vơ 1954, ký kết phân chia hai miền nam- bắc ; lấy vĩ tuyến 17 làm giới tuyến tạm thời. Miền nam với chế độ vnch do Ngài cố tổng thống Ngô Đình Diệm lãnh đạo, miền bắc với chế độ cs do Ông Hồ Chí Minh (VNDCCH) lãnh đạo. Tại thời điểm đó, gia đình Ngài cố tổng thống theo Thiên Chúa giáo (ông Ngô Đình Thục là ĐTGM giáo hội CGVNCH). Thì vấn đề vt 17 rồi CG và CS ai lợi dụng ai? hãy để ĐCT phán xét. Vì đó là đều THIÊNG LIÊNG và TỐI KỴ!

    • Nguyễn Hoàng Khiêm from says:

      Nhưng với thời gian, người Công giáo đứng trước một lưỡng đề: những chiến sĩ kiên cường nhất trong cuộc đấu tranh giành độc lập là người Cộng sản, mà dự phóng xây dựng xã hội của Cộng sản lại không phù hợp với quan niệm của họ. Trong luận án tiến sĩ, tôi đã chứng minh rằng sự hợp tác của người Công giáo với cuộc kháng chiến của người Cộng sản (chủ yếu là ở các địa phận giám mục miền bắc) đã tiếp tục cho đến năm 1949.

      Đối với người Công giáo, sự liên minh này đã quay ngược trong giai đoạn 1950-1951 là thời kì mà họ vẫn còn tìm cách giữ thế tự trị, không theo kháng chiến cộng sản và cùng không theo chính phủ Bảo Đại lệ thuộc Pháp.[10] Rõ ràng lúc đó họ không muốn bị sử dụng làm công cụ như phía Việt Minh cũng như phía Pháp muốn họ làm. Ngoại trừ một thiểu số tham gia hàng ngũ kháng chiến Việt Minh, từ năm 1952 trở đi, người Công giáo dứt khoát cự tuyệt sự liên minh với Cộng sản: cuộc sống dưới chính thể Việt Minh ở miền bắc, các sự kiện quốc tế ở Trung Quốc và Triều Tiên từng bước đưa họ tới chỗ nghi kị Việt Minh. Không tìm ra con đường thứ ba – không đi với Việt Minh, cũng không đi với Pháp – cuối cùng họ đã chọn giải pháp ít xấu nhất: quy hồi chính phủ Bảo Đại lúc đó đang thương lượng với Ngô Đình Diệm.

      Thực ra, chính sách bắt tay của VNDCCH là một chủ trương chiến lược, song người Cộng sản vẫn rất nghi ngại người Công giáo, kể cả những người Công giáo đã trở thành Cộng sản. Chẳng mấy lúc, các nhóm Công giáo tham gia kháng chiến đều bị Đảng kiểm soát chặt chẽ, mảnh đất hoạt động của họ bị thu hẹp. Sau thắng lợi của Cộng sản ở Trung Quốc, chế độ trở thành cứng rắn hơn. Sự có mặt của các cố vấn Trung Quốc nhất là từ 1953 trở đi, chủ trương tiến hành “đấu tranh giai cấp” và phát động cải cách ruộng đất trong những vùng kháng chiến kiểm soát (ở những nơi có nhiều giáo dân) dẫn tới sự li khai với Việt Minh lúc đó cũng không còn giấu giếm bản chất cộng sản của mình nữa. Song, đối với người Cộng sản, người Công giáo chọn lựa như vậy là phản bội.

      Mối quan hệ sóng gió trong thời kì 1945-1954 cho ta hiểu tại sao trong những năm tiếp theo chiến thắng Điện Biên Phủ, tình hình trở nên căng thẳng giữa Công giáo và Cộng sản. Tuy không phải là vấn đề trung tâm, vấn nạn Công giáo có một trọng lượng không nhỏ trong đường lối chính sách chung của chế độ VNDCCH non trẻ. Đặt biệt trong hai lãnh vực: một là xây dựng Nhà nước xã hội chủ nghĩa, hai là thống nhất đất nước như Hiệp định Genève đã quy định.

      Vấn đề Công giáo ở thời điểm 1954, nhìn từ góc độ Cộng sản, có thể tóm tắt như sau: hơn hẳn mọi tổ chức tôn giáo hay chính trị nào khác, Giáo hội Công giáo trước tiên là một lực lượng có tổ chức chặt chẽ, với những giá trị chống cộng, răm rắp vâng lời bề trên. Thứ nữa, điều nguy hiểm là về mặt địa lí, họ sống tập trung ở một số thôn xã và huyện thuộc những vùng có vị trí chiến lược. Thêm vào đó, việc họ phục tùng Vatican được xem như bằng chứng rằng họ là “tay sai của đế quốc ngoại bang”, nhất là từ khi giáo hoàng Pie XII đọc bài diễn văn chống cộng. Cuối cùng, một bộ phận khá lớn giáo dân ở miền nam và ở cả miền bắc tin tưởng vào lãnh tụ miền nam là Ngô Đình Diệm, một người Công giáo. VNDCH vừa đại thắng thực dân Pháp, nay lại gặp phải sự đối nghịch mạnh mẽ của đa số người Công giáo chống lại Nhà nước xã hội chủ nghĩa. Vì những lẽ trên, Giáo hội Công giáo khiến cho chính quyền VNDCCH e ngại và nghi kị, coi là đối thủ của chế độ mới.

      Mời xem thêm:

      http://luatminhkhue.vn/tac-gia/van-de-cong-giao-mien-bac-viet-nam-qua-tu-lieu-luu-tru-ba-lan-1954-1956.aspx

  12. [...] 11/04/2013 http://anhbasam04.wordpress.com/2013/04/11/tin-thu-nam-11-4-2013/   BÀI VIẾT MỚI TRUNG QUỐC TÌM KIẾM SỰ ĐỊNH VỊ MỚI VỚI MỸ THẤY GÌ KHI ĐỌC KỸ BẢN DỰ THẢO HIẾN PHÁP SỬA ĐỔI Việt Nam: Đối thoại [...]

  13. Thưa anh Nguyễn Hoàng Khiêm, qua quan sát Anh tranh luận với các bằng hữu. Tui nhận thấy có vẻ Anh am tường về cs tq. Anh nói đúng. Đối đầu với trung cộng cần phải có sách lược khôn ngoan và sáng suốt, quan trọng nhất là ta phải có cái “đầu lạnh”. Tôi cũng đồng ý là ta cần phải có sự đoàn kết toàn dân tộc thành một khối vững chắc, mạnh mẽ về tài lực, thì ta mới đối chọi với trung cộng được. Nhưng có một điều Anh nên biết, không phải ai cũng chống cựa đoan (bản thân tôi không thích cs). Họ chỉ muốn csvn nên thay đổi về tư duy DÂN CHỦ THỰC SỰ và về với NHÂN DÂN. Nhưng csvn có chịu không? còn một vấn đề quan trọng nữa là, trong quá khứ csvn hay chơi trò “qua sông đạp xuồng, qua cầu rút ván”. Thì tin được không?

    • Nguyễn Hoàng Khiêm from says:

      Chính trị thì không tin ai hết! Vậy nên tôi mới đề nghị anh chị sáng tác ra kế sách khôn ngoan nhất chứ không phải chửi hay nhất!

  14. Lương Tâm from says:

    Chúng ta sẽ chủ động gây chiến với Trung cộng? Sai!
    Trung cộng sẽ nhượng bộ chúng ta? Sai!

    Chúng ta phải làm gì?

    Có dẹp được nội thù thì mới thắng được ngoại xâm. Sự yếu thế của nước ta trước Trung cộng là do lỗi lầm của đảng cộng sản.

    Nếu nước ta hùng mạnh và tạo được sự liên kết chặt chẽ với các cường quốc tiến bộ trên thế giới, Trung cộng có dám ngang nhiên xâm chiếm biển đảo, biên giới và tự do giết hại đồng bào ta?

    Nếu chúng ta có một nền kinh tế mạnh và không quá lệ thuộc vào Trung cộng thì cớ gì phải khúm núm, khép nép khi bảo vệ quyền lợi chính đáng của dân tộc và đất nước?

    Nếu Trung cộng không có dã tâm xâm chiếm biển đảo và lãnh thổ nước ta thì hà cớ gì chúng ta tìm sự hỗ trợ của Hoa kỳ và các nước khác?

    Mục tiêu tối thượng của chúng ta là tìm kiếm lợi ích nhiều nhất cho dân tộc và đất nước mình. Liên kết hay không liên kết với ai, theo chủ nghĩa xã hội hay chủ nghĩa tư bản điều đó không quan trọng.

    Điều quan trọng là phải làm cho dân tộc đoàn kết, đất nước hùng cường và làm chủ các tình huống.

    • Lương Tâm from says:

      Để đoàn kết dân tộc, chấn hưng đất nước và làm chủ các tình huống thì phải:
      1/ Đổi tên đảng cộng sản và chấp nhận cạnh tranh quyền lãnh đạo.
      2/ Thực hiện tam quyền phân lập.

      • tôi nghĩ tên đảng làm sao phải đổi: để nguyên tên đó để muôn vàn thế hệ mai sau dễ đánh giá: Cộng sản là gì

        • Lương Tâm from says:

          Xin chào Teptiensinh!

          Chúng ta đều biết, phá luôn dễ hơn xây. Cái dở nhất của Cộng sản Việt Nam cũng là khi phá thì rất hăng nhưng đến lúc xây dựng thì lúng ta lúng túng như gà mắc tóc.

          Chúng ta biết rõ, đảng cộng sản Việt Nam đã phạm những sai lầm:
          - Tôn thờ một thứ lý luận ảo tưởng.
          - Biết sai mà vẫn cố lấp liếm và ngụy biện.
          - Cùng đường sợ chết nên co cụm bảo thủ và sử dụng những thủ đoạn độc ác, với mong muốn triệt tiêu sự phản kháng của quần chúng nhân dân.

          Chúng ta nhân danh chính nghĩa, nhân danh công lý để đối lập với sự phi nghĩa, sự độc ác.

          Chính vì vậy, kịch bản ưu tiên của chúng ta là tạo lối thoát an toàn cho tất cả các thành viên của đảng cộng sản. Chúng ta phải hạn chế sự đổ máu và sự đau thương cho dân tộc và đất nước.

  15. Khách vãng lai from says:

    Africa and China — More than minerals — Chinese trade with Africa keeps growing; fears of neocolonialism are overdone.

    A GROUP of five tourists from Beijing passes low over Mount Kenya and into the Rift Valley in their private plane before landing on a dusty airstrip surrounded by the yellow trunks and mist-like branches of fever trees. They walk across a grassy opening where zebras and giraffes roam, snapping pictures while keeping an eye out for charging buffaloes. When they sit down at a table, they seem hungry but at ease. “Last year I went to the South Pole with some friends,” says one of two housewives, showing off iPhone pictures of a gaggle of penguins on permafrost.

    Chinese are coming to Africa in ever greater numbers and finding it a comfortable place to visit, work in and trade. An estimated 1m are now resident in Africa, up from a few thousand a decade ago, and more keep arriving. Chinese are the fourth-most-numerous visitors to South Africa. Among them will be China’s new president, Xi Jinping, who is also going to Tanzania and the Democratic Republic of Congo on his first foreign outing as leader.

    The origin of China’s fascination with Africa is easy to see. Between the Sahara and the Kalahari deserts lie many of the raw materials desired by its industries. China recently overtook America as the world’s largest net importer of oil. Almost 80% of Chinese imports from Africa are mineral products. China is Africa’s top business partner, with trade exceeding $166 billion. But it is not all minerals. Exports to Africa are a mixed bag (see chart). Machinery makes up 29%.

    The size of China’s direct investment in Africa is harder to measure than trade. Last summer China’s commerce minister, Chen Deming, said the number “exceeded $14.7 billion, up 60% from 2009”. Around the same time the Chinese ambassador to South Africa, Tian Xuejun, said: “China’s investment in Africa of various kinds exceeds $40 billion.” Apparently, the first figure is for African investments reported to the government. The second includes estimates of Chinese funds flowing in from tax shelters around the world.

    Sino-African links have broadened in the past few years. The relationship is now almost as diverse as Africa itself. But Mr Xi will search in vain for the e-mail address of a single African leader who can speak for the rest, rather as Henry Kissinger legendarily struggled to find a single phone number for Europe.

    Until recently China concentrated on a few big resource-rich countries, including Algeria, Nigeria, South Africa, Sudan and Zambia. But places like Ethiopia and Congo, where minerals are scarce or hard to extract, are now getting more attention, not least as more Chinese businesses branch out into non-resource sectors. State-owned companies compete with private firms—both tempted by margins often far higher than at home. Young Chinese private-equity funds are also coming to Africa.

    Africans are far from being steamrollered. Their governments have shown a surprising assertiveness. The first person to be expelled from Africa’s youngest country, South Sudan, was a Chinese: Liu Yingcai, the local head of Petrodar, a Chinese-Malaysian oil company and the government’s biggest customer, in connection with an alleged $815m oil “theft”. Congo kicked out two rogue commodities traders in the Kivu region. Algerian courts have banned two Chinese firms from participating in a public tender, alleging corruption. Gabonese officials ditched an unfavourable resource deal. Kenyan and South African conservationists are asking China to stop the trade in ivory and rhino horn.

    African elites see China as their biggest partner among emerging countries, but by no means the only one. Brazil, Russia and India (also in the BRICS club), as well as Turkey, South Korea and several others are following China’s path. Indian companies rack up deals worth about a third of Sino-African trade, and some estimates see that proportion rising to 50%. It is no accident that on March 26th and 27th BRICS leaders are meeting in South Africa—they are all competitors there.

    China’s image in Africa, once marred by suspicion, is changing. Businessmen facing Chinese competition, especially in farming, retail and petty trading, still complain. In Malawi, Tanzania, Uganda and Zambia, new rules restrict the industries or areas in which Chinese can operate. Yet a growing number of Africans say the Chinese create jobs, transfer skills and spend money in local economies. In small countries, where the Asian behemoth was most feared, the change is especially noticeable. Michael Sata, president of Zambia and a long-standing China critic when in opposition until 2011, changed his tune once in office. Last year he demoted his labour minister, who had lambasted Chinese and Indian business interests. He also sent his vice-president to Beijing to discuss links between his Patriotic Front and the Chinese Communist Party.

    African democracy has so far not been damaged. China turns a blind eye to human-rights abuses, but it has not undermined democratic institutions or conventions. In Zimbabwe, it continues to work with President Robert Mugabe, but it has also developed relations with the opposition Movement for Democratic Change, inviting its leader, Morgan Tsvangirai, to Beijing. Chinese leaders accommodated the democratic change of power in Senegal last year, including the loss of power of President Abdoulaye Wade, who had switched Senegal’s diplomatic recognition from Taiwan to China in 2005.

    Other popular fears triggered by China’s growing presence have also proved hollow. It has not stoked armed conflict. On the contrary, China has occasionally played peacemaker, although motivated by self-interest. Sudan and South Sudan are both big Chinese trade partners. When they hovered on the brink of war last year, China intervened diplomatically along with other powers.

    Only in Africa’s largest economies has China become less popular. There it is increasingly seen as a competitor. Jacob Zuma, South Africa’s president, who long cultivated Chinese contacts, was last year forced by domestic critics to change posture. In Nigeria the central-bank governor recently excoriated the Chinese for exuding “a whiff of colonialism”. Other Africans guffawed—in the past it was often the Nigerians and the South Africans who muscled into their markets.

    • Nguyễn Hoàng Khiêm from says:

      Thằng TQ muốn đi đâu cũng được miễn đừng xâm chiếm lãnh thổ Việt Nam là OK.

  16. Khách vãng lai from says:

    Ông Nguyễn Hoàng Khiêm có vẻ giống một ông gián điệp Tàu lọt vào đây này để đánh võng dư luận. Nguyễn Hoàng Khiêm lách khe, đưa đẩy giữa các luồng ý kiến, bình luận …

  17. giabao trinh from says:

    Trung Quốc và Mỹ là 2 nước hiện nay có nền kinh tế và quân sự lớn mạnh bậc nhất thế giới. Tuy nhiên trong tình hiện thế giới hiện nay thì các chính sách ngoại giao của các nước lớn không hề đơn giản và tiềm ẩn những nguy cơ ảnh hưởng xấu tới nước ta. Chúng ta cũng đã biết vấn đề biển Đông hiện nay là một vấn đề rất nhạy cảm và nó được sự quân tâm chú ý của các nước đặc biệt là Mỹ và Trung Quốc. Nếu chúng ta không thận trọng và tỉnh táo sáng suốt để giải quyết vấn đề này thì sẽ phải gánh chịu những hậu quả đáng tiếc.

    • còn đảng còn tiền from says:

      Đi hàng hai sẽ có ngày tét háng. Nếu có hậu quả thì chỉ có dân đen chịu chứ đảng nào chịu mà khéo lo.

      • Nguyễn Hoàng Khiêm from says:

        Đúng vậy! cái gì cũng có lợi và có hại nên anh phải biết lúc cương lúc nhu, không phải nó cứ khích là mình đánh, kiểu như vậy thì mình mất nước lâu rồi. Trước nay mình đánh thắng toàn trên đất của mình chứ chủ động tấn công nó lúc này là trứng chọi đá. Không biết sách lược thì đừng có phá kẻo dân đen không chết vì đảng mà chết vì lực lương chống cộng thì chúng ta không có cơ hội ngóc đầu đâu!

        CS lúc đầu cũng nhờ công giáo làm cách mạng nhưng sau này lại nghi ngờ công giáo, mà nhờ nghi ngờ mà cộng sản mới thắng chứ còn tin tưởng vào công giáo thì giờ này vĩ tuyến 17 muôn năm! Mà rõ ràng là CS nó nghi ngờ đúng, công giáo bây giờ quậy thiệt!

        • còn đảng còn tiền from says:

          Chào thua, không thể hiểu nổi ngôn ngữ của lợn.

          • Nguyễn Hoàng Khiêm from says:

            Đừng hạ mình xuống hàng lợn như vậy tội chết! Cha mẹ ở nhà nuôi lớn từng này tuổi mà lại so mình là lợn thì là sao đây. Đã vậy thì lợn mùa này dịch bệnh nhiều, coi chừng lở mồm long móng thì vứt đi chứ chẳng ai thèm! Khổ thế chứ!

        • vì nghi ngờ mà cộng sản mới thắng rồi thì nếu tin công giáo thì vĩ tuyễn 17 muôn năm! NHK nói ra, triệu triệu người nghe được chắc bằng đó tiếng thở dài, sao ngày xưa các cụ ngu vấy, theo cộng sản để giờ con cháu đối với tàu cộng như rùa rút cổ, dân việt nam có tiếng chống ngoại xâm, nay để thế giới bên ngoài khinh bỉ: nay không bằng xưa. Sao không được theo như sài gòn trước bảy nhăm, rồi ai đó đã từng giết Nguyễn Văn Bông càng lắc đầu quầy quậy: Tại sao bản thân lại ngu si bất chấp sai đúng giết những người con ưu tú, mà nếu như họ còn sống, chế độ cộng sản thối nát làm sao có thể bình thản tồn tại đến bây giờ. Việt Nam chắc chắn giờ đây có thể sẽ xem xem hàn quốc, singapo bao nhiêu năm nữa mới đuổi kịp nền kinh tế của mình.
          một bạn viết NHK nói tiếng nói của loài lợn, xin lỗi, lợn nó cũng nổi giận.

    • Một độc giả. from says:

      Chúng ta là : ai vậy ?.

      • Nguyễn Hoàng Khiêm from says:

        Cùng phe thì là chúng ta mà phe kia trong cùng một mục đích thì cũng là chúng ta. Muốn phân biệt CS với chống cộng chứ gì?

        • Một độc giả from says:

          Không là bạn thì là gì?

          • Nguyễn Hoàng Khiêm from says:

            Không là bạn thì cũng đừng là kẻ thù, vì người khôn thì không kiếm kẻ thù! Muốn đấu tranh thì phải tìm đồng minh chứ không phải tìm kẻ thù!

      • còn đảng còn tiền from says:

        Là đoảng ta đó.. hề… hề

        • Nguyễn Hoàng Khiêm from says:

          Ở VN tôi chỉ biết có đảng cộng sản, vậy ra anh là đảng viên cộng sản vào nằm vùng à, trang này chống cộng nha anh!

          • còn đảng còn tiền from says:

            Đã là lợn thì sao hiểu ngôn ngữ loài người.

        • Nguyễn Hoàng Khiêm from says:

          Ông anh không nên hạ thấp mình xuống hàng lợn như vậy! Có gì thì tôi cũng xem ông anh là bạn mà! Cùng chí hướng đấu tranh cho tự do, dân chủ thì đừng ngại gì? Hạ thấp mình xuống hàng lợn thì tội lắm!

    • Nguyễn Hoàng Khiêm from says:

      Ô hay, chụp mũ à! Chiêu này cũ rích tui làm hoài! đánh võng thì sao? đánh võng thì tự diễn biến tư tưởng à? nếu trong tranh luận anh thấy đúng thì nghe, sai thì sửa chứ đừng hoảng quá rồi chụp mũ!

      Chụp mũ gì không chụp đi chụp mũ Tàu, thà chụp mũ cộng sản còn thuyết phục hơn! (sic). Chống cộng mà ngu ớn, toàn đi đánh giá cá nhân mà không biết nêu quan điểm cho Cs nó cứng họng, thử nêu cái gì mà CS nó cứng họng được là mình thắng. Đấu đá nhau chỉ tổ làm mích lòng!

      • Đảng viên chân chính (quậy) from says:

        Ai cha, đừng nóng Hoàng Khiêm. Ở bài của Cụ VĩNH thì có anh Hoàng Khiêm viết comment với ngôn ngữ khang khác với anh Hoàng Khiêm này.
        Lạ nhỉ??

        • Nguyễn Hoàng Khiêm from says:

          bài bên kia tui copy của người khác thì sao giống được!

  18. Các nước tư bản Âu Mỹ có dã tâm như thế nào, nhưng trên cơ bản họ đứng trên lập trường: tự do, dân chủ và nhân quyền. Chính vì thế biên giới các nước của họ gần như không có, nó chỉ có ý nghĩa về an ninh chung của các quốc gia, nhưng chủ quyền quốc gia của họ không bao giờ bị xâm hại.Bọn tàu cộng đại diện cho một thứ văn hóa vô xỉ, bất chấp đạo lý, không cần lý do giết những người dân của dân tộc mình vì họ bất đồng chính kiến, vì họ nhân danh cho sự dân chủ và tự do, Ngay như người dân của mình còn giết, bọn tàu cộng không ngại đe dọa thế giới, bắt đầu từ các nước nhỏ bé hơn trong khu vực, ăn chặn, ăn cướp, dọa chưa được thì tổ chức cướp có vũ trang. Cộng sản đích thực là thứ tư tưởng bất nhân nhất trong lịch sử loài người. Bên ngoài là lớp đạo đức hào nhoáng nuôi dưỡng những tư tưởng quái thai, tàn độc nhất.
    Việt Nam ta, dân Việt Nam ta nếu không sớm thức tỉnh để đòi lại một chế độ tự do, dân chủ, nhân quyền đích thực, sớm muộn sẽ bị rơi hoàn toàn vào chủ quyền của tàu cộng. Bởi thế lực chính trị lớn nhất hiện nay chính là đảng cộng sản Việt Nam, luôn chấp nhận các động thái của Tàu cộng, bất kể cướp đất, cướp biến hay bắt người đòi tiền chuộc. Dân tộc ta không thức tỉnh, sẽ bị nhóm người cộng sản ngày càng lưu manh này cho cả dân tộc Việt Nam bị xóa sổ, trở thành thành viên của đại dân tộc Trung Quốc. sớm là một viên gạch cho giấc mộng bá quyền của Tàu cộng. Trong cái xã hội tương lai đó, dân Việt Nam được sống kiếp tôi đòi, nô lệ, đừng mơ một ngày tự do, dân chủ.

    • Nguyễn Hoàng Khiêm from says:

      Anh, chị gì đó ơi!

      Hình như anh chị không nắm thời cuộc hay sao ấy! Tôi thấy anh chị mô tả TQ như là phát xít á.

      Tôi cho rằng thằng TQ nó cay cú với VN vì lịch sử ô nhục của nó với VN thôi, nó muốn ăn hiếp mình vì nó cần tài nguyên và lãnh thổ và cũng vì trả thù. Bản thân TQ nó học tứ thư, ngũ kinh, luận ngữ…. và tôi chắc rằng nó “thấm nhuần” tư tưởng của Khổng Tử, những điều anh nói về CSTQ là vu vạ cho nó lúc tức giận thôi. Anh thấy rất rõ ràng sự nóng giận nông nỗi của anh trong bài viết của anh không? từ trên xuống đều là do anh suy diễn và chửi, tôi nhìn thấy điều chưa đúng ngay khi đọc nên nếu chúng ta còn tự “hoang tưởng” về TQ kiểu này thì không khéo chúng ta trở thành “người mơ ngủ” mất, vậy thì sao đòi tự do được. Tỉnh táo lại, đánh giá đúng tình hình và con người để có phương pháp đối thoại hay đối đầu với cộng sản TQ – VN thì ta mới có cơ hội, chứ như hiện nay thì cơ hội là bằng 0.

      Tôi thấy cộng sản VN nhịn nhục chứ không phải thua đâu. Trước nay ta luôn nói CSVN là tay sai TQ, nói kiểu này là coi chừng ta thất thế với dư luận vì:
      - Rõ ràng cộng sản VN có kế sách dù là chậm, nhục để đòi TS = HS.
      - Chúng ta thì đang chống cộng sản VN!

      Xem tình hình thì mình phải có kế sách khác chứ không thì cái mỹ từ “bán nước, bán đất, bán biển” ta gán cho CSVN lại chạy về phía ta thì mệt lắm!

      • còn đảng còn tiền from says:

        Không hề muốn phản biện lại vói comment thuộc loại quá kén như thế này. Chỉ nhắn với ông là: ông bú đít thằng tàu kinh tởm quá. Bú đít thằng tàu rồi về ăn cơm đảng vẫn ngon nhỉ?

        • Nguyễn Hoàng Khiêm from says:

          Ô hay nhỉ, với nhận định của anh thì hẳn anh đã thấy hay biết việc bú đít là như thế nào, chứ người bình thường thì xem comment của tôi sẽ chỉ ra: cái này là bú đít nè, cái này ăn cơm đảng nè…còn anh thì bú đít TQ nếu tiếp tay nó phá hoại đất nước này. Hay ăn chính là Việt gian của TQ????

          • còn đảng còn tiền from says:

            Vậy tôi sẽ làm ơn chỉ ra vài cái dốt trong còm của ông nhé.

            Trích:”Tôi thấy anh chị mô tả TQ như là phát xít á.” Hãy vào google gõ chữ CƯU BÌNH thì sẽ rõ TQ nó còn tệ hơn cả phát xít.

            Trích: “Bản thân TQ nó học tứ thư, ngũ kinh, luận ngữ…. và tôi chắc rằng nó “thấm nhuần” tư tưởng của Khổng Tử”. Thưa ông, dân tàu sau này chỉ thuộc trước tác Mao chứ còn mấy người biết tứ thư ngũ kinh. Tôi đang làm việc chung với rất nhiều người tàu đại lục nên biết rất rõ về học vấn của họ. Thưa ông hiện nay họ đang sống theo thuyết ăn, ngủ đụ ị. Vậy mà ông cứ tôn họ lên thi chả là bú đít thì là gì..ì..ì ..ì (nhái Trọng lú tí).

            Còn đảng của ông hả? Trích: “Rõ ràng cộng sản VN có kế sách dù là chậm, nhục để đòi TS = HS”. Bằng cách nào? Bằng đầu gối hả?

            Cái dốt của ông thì nhiều lắm, nhưng vậy thôi nhé. Nhồi vào đầu ông ngần đó chữ.Hi vọng có ích cho ông. Chúc ông mau sáng dạ.

        • Nguyễn Hoàng Khiêm from says:

          Thưa anh, chị! Tôi không phải đảng viên đảng nào hết! Hôm trước tôi đang đọc báo thì thấy cái thư kèm đường dẫn đến Anhbasam nên tôi biết mà ghé qua bình luận vài câu. Ai dè, trang này gửi tin bài liên tục cho tôi, hiếu kỳ nên tôi tham gia bình luận. Không lẽ cứ trái ý anh thì là cộng sản à? anh độc tài thế mà đòi đấu tranh tự do là thế nào? Anh xem lại tư cách ứng xử tự do của anh trước rồi hãy đấu tranh này nọ!

          Tôi không ép anh theo quan điểm của tôi bằng cách lăng mạ tư cách cá nhân anh như vậy là tôi dân chủ trong tranh luận, còn anh thì nhận định lung tung về tư cách người tranh luận – anh chỉ quan tâm đến tư cách cá nhân người ta là sao vậy? Anh không nói mà chỉ chửi thì dân nào nghe anh mà anh đòi làm cách mạng! Anh đi vận động chống cộng sản mà người ta mới bày tỏ quan điểm trái với anh là anh ghép tội – chụp mũ người ta liền thì anh có dân chủ trong giao tiếp không? Anh đòi tự do mà không cho người ta tự do thì quá độc tài rồi!

        • Nguyễn Hoàng Khiêm from says:

          Mấy trang phỉ báng lẫn nhau riết rồi xem như cái nồi cháo heo, cái ý tứ trong commemt của tôi ông anh chả hiểu gì nên nói tôi thế này thế khác. Ông anh học văn chắc dở, chống cộng chắc là vì cộng nó chê anh quá hay sao ấy.

          Nếu thằng TQ nó chỉ biết “tứ khoái” thì anh đâu cần lo chống TC, anh nhận định về nó sai nên anh tưởng bở rồi!
          Còn CSVN nó ngoại giao, nó đòi kiện ra tòa án quốc tế sao anh không biết nhỉ, thằng TC nó sợ CSVN kiện nên nó dây dưa cự rồi làm lành… đó là ngoại giao chứ không phải như ông anh chỉ biết nói chuyện với cái đầu gối đâu ông anh!

          Ông anh nói tui ngu chứ tui thấy ông anh vừa ngu mà còn dốt nữa. Đặc biệt là thiếu thông tin đa chiều, chỉ xem anh ba xàm mà không biết xem tin chỗ khác. Ở trong cái trang này tôi mới dạo qua co hai ngày mà thấy toàn dân tự sướng, chửi đã mồm (sic) chứ có biết chính chị chính em gì đâu.

      • Nguyễn Hoàng Khiêm có biết cái giáo phái Pháp Luân Công của Trung Quốc không. Có biết chính quyền cộng sản Trung Quốc vu vạ cho nó như thế nào không. Và những người theo cái tôn giáo đó bị làm thịt như thế nào không? Ít nhất nếu như bạn nói tôi mô tả chính quyền cộng sản Trung Quốc như phát xít thì có thể chính là như vậy đấy. còn cách làm làm sao để đòi được đất của cha ông do bọn tàu cộng chiếm thì có vô vàn cách: cách theo kiểu Việt Vương Câu Tiễn cũng là một cách mà hình như Việt Nam ta hiện nay theo bạn là đang làm. Còn cách nữa là hòa nhập với trào lưu tự do, dân chủ nhân quyền của toàn thế giới, ép buộc bọn bá quyền đó phải co vòi bạch tuộc lại. đơn phương độc mã với cái kiểu hiện nay của việt nam, rất phản cảm, có lấy lại được biển đảo theo kiểu quỳ gối cầu xin, đâu còn là tự tôn tự hào dân tộc. Ngàn đời nay đã thấy dân tộc Việt Nam dành tự do, độc lập theo kiểu vậy chưa. Nói gì thì nói: bắt những người biểu tình chống Trung Quốc xâm lược vào tù là tuyệt đối sai, không có lý do gì để biểu dương tinh thần dân tộc cái kiểu đó, cũng không thể bợ đít trung cộng cái kiểu đó.

        • Nguyễn Hoàng Khiêm from says:

          Ông bạn chả biết chính trị ngoại giao là gì sất! Anh tranh chấp thì anh ra tòa, anh biểu tình thì cứ biểu tình ai bắt anh nếu anh không lợi dụng đòi biển đảo để chống cộng. Tôi nói chớ có sai, anh không chống cộng thì cchỉ cần anh tuần hành trật tự tôi thách cha thằng cộng sản nó bắt. Nó ngìm từng em chống cộng nhà mình hết, nó biết hết chỉ chờ mình hành động là nó túm.

          Bây giờ hòa nhập với mấy nước “tự do” ích gì? nó đem quân qua đánh tiếp mình hả, hay nó nói thì thằng TQ nghe? nằm mơ đi! ra tòa nó còn chưa chịu, lằng nhằng suốt. TBT NP Trọng nói: “Nếu TQ không đồng ý thì VN với TQ ra tòa án quốc tế, và nếu tòa án quốc tế xử thế nào thì VN cũng chấp nhận thế đấy!” – Hồ C Đào nói: “Nếu nói vậy thì chúng ta ngồi đây bàn làm gì?” Đó, thấy chưa! CSVN cũng đâu có yếu, cái chính là có mấy ông già mồm đòi cho TQ nó chiếm VN xong rồi yêu cầu quốc tế kêu TQ trả lại như Afganitan.

          http://www.youtube.com/watch?v=o6DC07FGdcA

          • Anonymous from says:

            Nguyễn hoàng khiêm à. Đảng cộng sản muốn bắt người, muốn vu vạ hay muốn cho rằng ai đó phản bội tổ quốc thì cũng phải dựa trên luật pháp, dựa trên sự thật, trên lẽ phải. Cứ ù ù cạc cạc biện ra mấy cái phiên tòa cùng vài ông phỗng chánh án, xong dùng thông tin đại chúng phao loạn giời. Trước đây và hiện tại không biết bao người đã vào tù rồi đến lúc ra tù cũng ù đầu vì không hiểu mình phản động ra sao. Chính trị, ngoại giao mà không có nhân tính, sự gian dối, bịp bợm và độc ác phơi bày cả ra thì làm sao đạt được mục đích gì. Không nên cho rằng ngoại giao là cái gì đó dân không hiểu, chính trị là phạm trù chỉ có các đảng viên cộng sản nắm vững.

          • Nguyễn Hoàng Khiêm from says:

            Tụi cộng sản nó cũng là người, tòa án hay chánh án gì thì tụi nó cũng xử theo luật. Lần nào ra tòa cũng quay phim ghi âm bản nhận tội có kèm chứng cớ. Nói theo mình thì dĩ nhiên là ghét cộng sản nên nói nó sai, chứ nếu nó cũng không biết lẽ phải thì nó sụm lâu rồi. Hiện tại mấy vụ lớn lớn thì mình kêu gọi này nọ chứ ở dưới quê tôi ai hay biết gì đâu, không có cái máy tính thì tui cũng ù ù cạc cạc thôi.

          • Khách vãng lai from says:

            Chào Nguyễn Hoàng Khiêm!
            Anh/Chị đang rất tích cực tham gia trao đổi với dáng vẻ rất trung lập – “tôi không là đảng viên đảng nào hết”… Có thể A/C không là đảng viên đàng nào, nhưng rất dễ nhận ra quan điểm bênh vực cộng sản của A/C. Đó là quyền của A/C. Tôi không lên án chi cả.
            Điều tôi muốn chỉ ra ở đây là sự “quanh co” trong logic của A/C. A/C có bước đi rất “khôn” để hòng chỉ ra rằng cộng sản khôn ngoan, cộng sản không đàn áp…

            Trong một số comments A/C tỏ vẻ “khiêm tốn” rằng “tôi không biết nhiều…”, “tôi không biết cái giáo phái này…”…
            Đã tự nhận rằng không biết nhiều rồi lại phán kiểu khẳng định đủ thứ, từ ngoại giao (“ông Hồ và CSVN không sai…, khôn..”) cho đến công giáo (không đáng tin, quậy thiệt – hơi chụp mũ rồi đấy!)…, thì liệu có thể tin A/C được không? A/C còn lên gân “Ông bạn chả biết chính trị ngoại giao là gì sất!”. A/C “không biết nhiều” mà sao lại có thể nói như thế được nhỉ. Và kẻ “không biết nhiều” thì cũng chẳng nên xông pha “chỉnh huấn” “khắp nơi” như vậy. Xin hãy học cho biết rõ “trắng đen” trước khi “chỉnh” người khác thì mới gọi là sáng suốt (đây là tôi lấy ý của A/C “Tôi như vậy là sáng suốt, cho tới khi biết rõ trắng đen thì ok…”). Sự quanh co kiểu này cho thấy một phần bản chất của người đang tư duy như thế. Và một người đọc tỉnh táo một chút sẽ khó thể tin A/C được.

            A/C phán rằng “…anh biểu tình thì cứ biểu tình ai bắt anh nếu anh không lợi dụng đòi biển đảo để chống cộng”. À, ra thế! Với câu này, dễ dàng thấy A/C mặc nhiên cộng nhận việc bắt bớ biều tình là do chống cộng nên cộng mới bắt. Rằng những kẻ bị bắt như thế là chống cộng. Cộng sẽ không bắt bớ chi nếu bạn chỉ biểu tình đòi biển đảo! Đây là vấn đề cần phân tích kỹ lưỡng, xác đáng trước khi kết luận trắng đen (A/C lại tự mâu thuẫn với chính A/C khi vội vã phán như vậy rồi đấy). Thực tế xã hội VN thời gian quá “mờ mịt”: biển đảo/biển đông, dự án boxit, các vụ khiếu kiện đất đai, thua lỗ tầm từ nghìn tỷ, góp ý hiến pháp kiểu gõ cửa riêng từng nhà, tha hóa quyền lực của các quan http://phapluattp.vn/2013041012498757p0c1013/quyen-luc-dang-bi-thuong-mai-hoa.htm,…. Chúng không cho phép bất cứ cái đầu tỉnh táo bình thường nào có thể dễ dàng kết luận như A/C. Các sự kiện cho thấy sự bối rối và cả những sai lầm của nhà nước CSVN. Chúng cho thấy “một bộ phận không nhỏ” sâu cộng sản – như chính những cộng sản thừa nhận. Người dân có quyền chống những bộ phận không nhỏ cộng sản sâu bọ không? Họ hoàn toàn có quyền như thế!
            Và ngay cả khi anh chưa là sâu bọ cộng sản mà có người biểu tình ôn hòa chống đối chính sách có nhiều bất cập của anh thì anh không có quyền bắt bớ họ, đối xử thô bạo với họ. Đây chính là tinh thần tôn trọng sự khác biệt như A/C Hoàng Khiêm vẫn đang cổ xúy trong các comments của A/C. Việc bắt bớ/hành xử thiếu sự tôn trọng (đối với người dân phản đối ôn hòa) là điều cần lên án. Đó là phi nhân và vi phạm quyền con người cơ bản.
            A/C đang bất nhất trong tư duy của chính mình.

          • Nguyễn Hoàng Khiêm from says:

            Vâng, tôi trong quá trình trao đổi có lúc nóng tính mà phán bừa! Tôi rất xin lỗi nếu anh, chị không vừa lòng.

            Thứ nhất, tôi không bênh cộng sản vì gia đình tôi đến đời thứ 3 rồi vẫn không có bất cứ quyền lợi chính trị gì ở thể chế cộng sản. Nhưng tôi từng được mời tham gia biểu tình cùng với việc đòi HS – TS là chống cộng, tôi có quyền xác nhận là có lợi dụng biểu tình nên tôi rõ trắng đen (dĩ nhiên là vì không có điều kiện nên tôi không tham gia).
            Tôi nói cộng sản nó đúng là nói để anh chị nghe mà biết cách ứng phó khác ngoài cách vu vạ, vì vu vạ khó ăn trong thời thông tin điện tử này lắm!

            Vậy trong một trường hợp tôi nói cộng sản khôn ngoan anh, chị đồng ý không? mổ vấn đề ra xem chúng ta trung lập cỡ nào?

            Tôi không biết nhiều chứ không phải không biết! Tôi nói cái tôi biết nên những đàm tiếu về cái việc không biết nhiều của tôi là chưa trúng vấn đề!

            Tôi đang kêu gọi mọi người tỉnh tảo nhìn nhận vấn đề đó thôi, tôi chỉnh huấn được chỗ nào thì làm chỗ đó chứ không phải khắp nơi, tại cái tầm một vài anh chị tham gia thấp quá nên tôi mới bị gọi là “khắp nơi”, thực sự thì có nhiều comment không chỉnh không được!

            Tôi chụp cái mũ cho công giáo là đúng đấy, họ có 2 quốc tịch kèm sùng đạo hơn đời, kính chúa hơn quốc gia, luôn hướng về Vatican thì việc họ kiện tụng đòi đất cho Vatican là không đúng rồi. Họ – công giáo thật sự không đáng tin vì tín đồ họ quá cuồng tín, có thể phản lại bất cứ chính quyền nào họ không thích. Lịch sử nước Mỹ là chứng minh sâu sắc nhất, chính Mỹ còn cắt đứt bang giao hơn 20 năm với Vaticăn đây thì nói gì là một nước cộng sản mà họ ghét.

            Anh chống cộng thì cộng nó bắt là đương nhiên còn anh biểu tình biển đảo mà bắt thì dĩ nhiên tôi phải chống lại à! nhưng ở trên tôi nói rồi, thât sự mấy người bị bắt đều bị theo dõi hết rồi, chống cộng chứ hổng có biển đảo nào hết anh chị ơi!

            Anh ôn hòa đấu tranh là khôn ngoan, nhưng anh đâu biết âm mưu để anh mất khôn ngoan đâu! Thằng công an nó cũng tìm cách cho anh chống nó để nó bắt anh thôi, khích một chút là có chuyện liền, mà anh bị khích thì anh đâu còn ôn hòa! ngay cả mấy ông Việt Tân cũng đâu có vừa lúc nào cũng khích cho mấy anh chị kích động để anh chị bị bắt – anh chị bị bắt thì nó mới có cơ hội làm lớn chuyện. Mấy vụ này bên hải ngoại phanh phui hết rồi, vụ Lô Thanh Thảo mới năm ngoái đây!

            Cộng sản có sâu thì diệt sâu!

  19. Người Cộng Sản Nói Trắng Thành Đen ! from says:

    Nguyễn Hoàng Khiêm says:

    “Cố gắng hết sức để không bị TQ lợi dụng hay giật dây vì lực lượng chống cộng sản VN hiện tại được TQ xem là đồng minh. Chính điều này khiến nhiều người nói lực lượng chống cộng là bán nước”

    Ha ha ha ….Giời ơi là giời !

    Cái ông này “lật kèo” một cách rất trắng trợn, và (hơi bị) bỉ ổi .

    - Thử hỏi ông, có “lực lượng chống cộng” nào nói : Đời đời nhớ ơn TQ không ?

    - Có “lực lượng chống cộng” nào nói : Chúng ta không phải là kẻ vô ơn bội nghĩa đối với TQ không ?

    - Có “lực lượng chống cộng nào” nói : Đảng, Chính phủ và nhân dân VN luôn coi TQ vừa là đồng chí, vừa là anh em, VN và TQ luôn giữ quan hệ hữu nghị truyền thống, dựa trên tình thần 4 tốt và châm ngôn 16 chữ vàng không ?

    - Có “lực lượng chống cộng nào” viết Cộng Hàm Bán Nước Công nhận ,tán thành và tôn trong quyết định của TQ về chủ quyền lãnh hải 12 hải lý bao gồm Hoàng Sa, Trường Sa trong hơn 80% Biển Đông không ?

    - Có “lực lượng chống cộng” nào theo lệnh Bắc Kinh Gán tội “âm mưu lật đổ chính quyền” cho những người chống TQ xâm lươc, rồi đánh đập và bắt bỏ tù những người yêu nước này không ?

    - Có “lực lượng chống cộng nào nói : Quan hệ song phương giữa Việt Nam và TQ ngày càng được nâng lên “tầm cao mới”, đặc biệt là về anh ninh và quốc phòng không ?

    - Còn nhiều nữa, nếu kể ra thì phải “sang năm” mới hết “mối quan hệ truyền thống vô cùng thắm thiết” giữa hai đảng và hai chính phủ VN-TQ .

    - Sở dĩ có các “lực lượng chống cộng” là vì đảng CSVN hèn hạ trước hành động giết hại ngư dân VN, hèn hạ trước hành động xâm lăng Biển đảo VN của Bắc Kinh, hèn hạ cam tâm làm tay sai cho Bắc Kinh , viết công hàm công nhận Hoàng Sa – Trường Sa và hơn 80% Biên Đông là của TQ ….

    - Nếu đảng CSVN cũng can đảm chống TQ xâm lược như những người “chống Cộng”, không hèn với giặc, không ác với dân thì làm gì có “các lực lương chống cộng” để cho ông Nguyễn Hoàng Khiêm mang cái tội bán nước của đảng CSVN “chụp” lên đầu các “lực lượng chống cộng” !

    - Từ xưa đến nay. chỉ có ông Hồ Chí Minh và đảng CSVN là Tự Nguyện Để Cho TQ Lợi Dụng …chứ người Việt không CS thì ai cũng coi TQ là “kẻ thù Truyền Kiếp” , Tránh CSTQ như tránh SIDA, vậy thì làm sao TQ lợi dụng được họ ? (hãy xem tài liệu “sự thật quan hệ Việt Trung” do Hà Nội xuất bản năm 1979 để biết rằng, chính ông Hồ và đảng CSVN biết bị Mao lợi dung trong xuốt 30 năm, nhưng vẵn nhắm mắt giả …mù, vẫn xưng tụng Mao là người đồng chí, người bạn và người thày vĩ đại)

    Thảo nào mà người ta bảo bản chất CS là nói ngược ! Không nói ngược không là Cộng Sản !.

    Ông Nguyễn Hoang Khiêm xứng đáng là một Người CS Chân Chính

    • Nguyễn Hoàng Khiêm from says:

      Thưa anh, chị!
      Tôi không biết nhiều nhưng mà về ngoại giao của một nước thì ông Hồ và CSVN nói vậy không sai, ứng xử vậy là khôn của một nước nhỏ đối với nước lớn!

      Còn việc anh, chị cho rằng lực lượng chống cộng không phải là đồng minh của TQ là đúng nhưng lại sai ở chỗ: Người ta xem anh là đồng minh trong việc đấu tranh giành HS – TS vì:
      - Lực lượng chống CSVN có lợi cho CSTQ.
      - Lực lượng chống cộng sẽ làm thế và lực của CSVN mất đi.

      Anh chị nên biết thằng TQ nó không ngu để một thằng đối địch nó ra mặt bình yên phát triển hay ổn định chính trị đâu. Cái tôi nêu là chúng ta không cố ý là đồng minh với TQ nhưng ta vô tình là con cờ của TQ để nó dây dưa và chiếm ưu thế ngoại giao tranh chấp TS – HS của chúng ta. Tôi không lật kèo mà phân tích vấn đề theo một hướng mà trước nay ta chưa chú trọng. Tôi xem báo chí TQ thấy nó chê cười khả năng đoàn kết đòi biển đảo của chúng ta, anh chị thấy nó côn đồ với người Nhật thế nào khi có sự cố tranh chấp Nhật – Trung?

      Nếu tôi đồng ý với ý kiến của anh, chị thì tự tôi vẽ ra một tương lai thế này:
      1. TQ thôn tính VN và theo luật Quốc tế thì nó sẽ phải trả lại lãnh thổ kèm theo một điều khoản mất đi một số vùng đất cương thổ hay một số quyền hạn của một nước thua trận.
      2. TQ chiếm VN: thành lập chính quyền cho VN cũng là cộng sản và thân Trung cộng vì TQ đâu có ngu để một thằng chính quyền có khác hệ tư tưởng vừa thua trận ở bên nách nó.

      Lúc đó, thì chính nghĩa gì cũng không còn, chúng ta trở lại thời kỳ 1954 đấu tranh du kích tiếp. Mà tụi TQ nó nghiên cứu chiến tranh VN tới chân răng rồi, vừa manh nhe là nó đập dẹp lép.

      Tôi nói vậy để thấy cái ngu của mình khi trở thành con cờ cho TQ, nếu anh chị thấy tôi sai thì chỉ dùm chứ đừng chửi tội nghiệp tui.

      • Nguyễn Hoàng Khiêm from says:

        Thưa anh, chị! Tôi không phải đảng viên đảng nào hết! Hôm trước tôi đang đọc báo thì thấy cái thư kèm đường dẫn đến Anhbasam nên tôi biết mà ghé qua bình luận vài câu. Ai dè, trang này gửi tin bài liên tục cho tôi, hiếu kỳ nên tôi tham gia bình luận. Không lẽ cứ trái ý anh thì là cộng sản à? anh độc tài thế mà đòi đấu tranh tự do là thế nào? Anh xem lại tư cách ứng xử tự do của anh trước rồi hãy đấu tranh này nọ!

        Tôi không ép anh theo quan điểm của tôi bằng cách lăng mạ tư cách cá nhân anh như vậy là tôi dân chủ trong tranh luận, còn anh thì nhận định lung tung về tư cách người tranh luận – anh chỉ quan tâm đến tư cách cá nhân người ta là sao vậy? Anh không nói mà chỉ chửi thì dân nào nghe anh mà anh đòi làm cách mạng! Anh đi vận động chống cộng sản mà người ta mới bày tỏ quan điểm trái với anh là anh ghép tội – chụp mũ người ta liền thì anh có dân chủ trong giao tiếp không? Anh đòi tự do mà không cho người ta tự do thì quá độc tài rồi!

    • Nguyễn Hoàng Khiêm from says:

      Biết chứ, cách đây hơn 10 năm thì vụ này tôi nghe thường xuyên, vu vạ pháp luân công như thế nào thì tôi không biết vì tôi không biết cái giáo phái này nó làm gì! Nhưng việc vu vạ những sự việc mà tôi biết thì nhiều lắm, như anh đang làm đó thôi, cứ đọc báo cộng sản rồi suy bụng ta ra bụng người, vu vạ chuyện trong tưởng tượng của ta cho cộng sản, vậy có phải là hoang tưởng???!!!

      Nói thiệt với anh thì những tôn giáo mà như phát xít chỉ muốn hại người thì có “làm thịt” họ khi không thể ngăn cản họ hại người thì tôi đây cũng đồng ý, tội tử hình là để loại bỏ ra khỏi xã hội loài người những người có tư tưởng loài thú là đương nhiên. Nói vậy không có nghĩa là tôi chê pháp luân công vì tôi không biết chủ trương của nó là gì nên tôi không kết tội nó và tôi cũng vì không biết gì nên cũng không kết tội TQ. Tôi như vậy là sáng suốt, cho tới khi biết rõ trắng đen thì ok, thằng nào sai xử thằng đó!

      Còn cái vụ bắt người biểu tình bỏ tù thì tôi đây biết tỏng mấy anh em nhà mình lợi dụng biểu tình chống cộng nên bị cộng nó bắt, nó ghép tội, rồi anh em nhà mình thừa thế tố nó cho nước ngoài coi… phim dài tập, kịch bản này bàn bạc đâu đó hết rồi. Hễ mình biểu tình chống cộng nó không bắt thì nó thiệt, mà bắt là trúng kế của mình. Nói cái vụ này thì ông bạn còn non tay lắm! Cùng nhau vu vạ cộng sản đàn áp người yêu nước chứ không phải đơn thuần như ông bạn thấy vậy đâu!!! Chuyện thật Trăm phần trăm không sai một li!

  20. Thằng Mõ from says:

    Nhân dân Việt Nam trong và ngoài nước đã từng và hiện còn đang “CÓ Ý ĐỊNH” tạm thời “THOẢ HIỆP” với “cộng sản” để cùng chống giặc bành trướng ngoại xâm Trung Cộng. Điển hình là trong những bản đóng góp để tu sửa Hiến Pháp rất “có lý, có tình, hợp với thời đại …” của các tầng lớp nhân sĩ, trí thức, và của các Tôn Giáo trên cả nước !
    Nhưng, những người “cộng sản” có chấp nhận bất cứ sự “thoả hiệp” hay “thiện chí” nào đó giữa họ với các tầng lớp nhân dân hay không ?! Và nếu có, thì sẽ “thoả hiệp” như thế nào ?! Đó là các vấn đề phải đặt ra ?!
    Với bản chất “DỐT NÁT” nhưng lại thừa “KIÊU CĂNG, KÊNH KIỆU… “, chắc chắn là đảng csVN, những người csVN sẽ chẳng bao giờ chịu “hạ mình” làm theo bất cứ một “ý kiến” hay một “đề nghị” của bất cứ “cá nhân” hay “đoàn thể” nào trong nhân dân, cho dù ý kiến đó, đề nghị đó có đúng đắn và ích quốc lợi dân tới đâu ?! Cứ xem những gì mà họ đã và đang “hành xử” trong cái vụ được gọi là “góp ý sửa đổi dự thảo Hiến Pháp 1992″ thì đủ rõ !!!
    Đừng mơ mộng hão huyền một sự tự nguyện “tu thân, tích đức…, quay đầu về bến…” của một băng đảng chuyên môn lấy sự cướp của giết người làm mục tiêu chính để được ăn sung, mặc sướng, có một cuộc sống cao sang, hạnh phúc hơn người như đảng và cái gọi là ncq/csVN hiện nay !!!

  21. Nguyễn Hoàng Khiêm from says:

    Nếu chúng ta chia rẽ thì sớm muộn TQ cũng thôn tính chúng ta, đến lúc đó thì không còn cộng sản VN để ta chống, không còn đòi TS hay HS mà là cả cương thổ Việt Nam này. Đừng để mất nước chỉ vì sự nóng lòng cho TS và HS, giành lại biển đảo không khó đâu, rồi chúng ta sẽ có cách, nhưng nếu mất nước thì vô phương! Bây giờ nếu là VNCH hay ai chăng nữa (Nhật hay Hàn…) cũng chưa là đối thủ của TQ nói gì đến chúng ta hay CSVN mà đòi đánh TQ. Tôi thấy mình không có thực lực để đánh TQ trực diện nên tốt nhất là thọt nó bằng ngoại giao, anh em thấy ý này thế nào?

    • Ngạc nhiên from says:

      Chi Cần có một cuôc chiến tranh là đi toong ngay tôc độ tăng trưởng của Tàu, Gia dình Tau ở TQ chỉ có một con, chết một đứa thì co thể có hai hệ quả: những gia đình mất con đau thương thù hận nước đói địch những gia đình khác thì phản chiến sợ con đi lính chết trận. Thanh ra, Trung cộng hăm he dữ nhưng cũng không muốn bị đối kháng bằng chiến trang. Biên giới với Nga Ấn những vùng đất đang chiếm như Nội Mông, Tây tạng … cũng phải coi chừng, đâu dễ gì gom quân về một chỗ

  22. Nguyễn Hoàng Khiêm from says:

    Mọi việc ở phía trước, ai khôn thì được lợi! Chúng ta nghe nhiều nhận định nhưng tất cả đều phải chờ chứng minh nếu không thì chúng ta trở thành mấy “bà tám” tham gia “trà dư tửu hậu” mất.
    Không ai rõ Trung Quốc bằng Việt Nam nhưng TQ lại luôn xem thường VN. Chờ đấy, Việt Nam chưa bao giờ mạnh như bây giờ và chưa bao giờ thua Trung Quốc một tấc đất nào. Hoàng Sa và Trường Sa lâu hay mau là do mọi người Việt cùng đồng lòng chứ không phải chia rẽ như hiện nay, chúng ta cần kế sách trong lúc này chứ không phải võ phu.

    Ai có tài năng làm cho TQ bất ổn, mất vị thế chính trị thì lợi thế của ta mới nhiều, còn chia rẽ như hiện nay thì TQ nó đang hớn hở vui mừng và còn “giúp” chúng ta càng chia rẽ càng tốt để không bao giờ người Việt chúng ta có tiếng nói chung mà đòi biển đảo.

    Tôi cho rằng mấy vụ chúng ta biểu tình chống TQ rồi đổ cho cộng sản VN thờ ơ hay bán đất – bán biển là sách lược của TQ làm chúng ta chia rẽ. Ai cũng biết rằng khi có biểu tình thì nhà cầm quyền sẽ vận động giải tán, nếu thêm tí dầu vào lửa thì sẽ thành đàn áp người yêu nước, TQ không bao giờ bỏ qua cơ hội này vì nó biết xã hội chúng ta có bất đồng chính kiến, và nhất là nó biết chúng ta có những đảng người Việt chống cộng sản đến chết đang lưu vong, chắc chắn nó sẽ lợi dụng.

    Vậy chúng ta muốn lấy lại biển đảo thì: Tạm thỏa hiệp với cộng sản để đấu tranh giành lại cương thổ.
    Sau khi toàn vẹn lãnh thổ thì chống cộng tiếp với một vị thế mới là: đảng phái có công giành lại biển đảo và có tư cách ngang hàng cùng cộng sản.

    Trong thời gian chờ đợi tập hợp thêm nguồn lực vì nguồn lực hiện tại chưa nhiều. Do chống cộng nên hay thổi phồng lực lượng hoặc đánh giá sai lực lượng (lúc bàn bạc thì mạnh mẽ nhưng lúc làm thì sợ nên rút).

    Cố gắng hết sức để không bị TQ lợi dụng hay giật dây vì lực lượng chống cộng sản VN hiện tại được TQ xem là đồng minh. Chính điều này khiến nhiều người nói lực lượng chống cộng là bán nước, chúc dữ cho quê hương! Muốn chia sẻ quyền lực với cộng sản thì cần phải xóa bỏ tiếng xấu này và chỉ có vậy nhân dân yêu tự do hòa bình trong cả nước mới ủng hộ chúng ta.

    Nếu tôi có gì chưa đúng mong mọi người góp ý!

  23. The Ghosts from says:

    Nhưng bác có biết rằng nếu có chiến tranh xẩy ra thì nhân dân ta sẽ khổ cực và rơi vào cảnh lầm than như thế nào không? Chiến tranh trong tình hình thế giới hiện nay là một trong những chính sách dở tệ nhất thiển cận nhất bởi vì chiến tranh chỉ đem lại cho những hậu quả và những mất mát đau thương làm mất đi sự ổn định về mọi mặt như chính trị an ninh quốc phòng…. Như vậy thì chiến tranh làm gì chứ hãy dùng những cách khác như ngoại giao, hợp tác quốc tế….

  24. Meocon saysua from says:

    Hãy nhìn từ thực tế trên thế giới mà xem có nên chiến tranh hay không chứ không nên nói một cách thiếu suy nghĩ như thế bác ” Ngạc nhiên “ạ! Đất nước ta hiện nay đang có một sự hòa bình và ổn đinh để có thể có những điều kiện thuận lợi nhất tốt nhất xây dựng đất nước đưa đất nước ta đi lên con đường chủ nghĩa xã hội làm cho nhân dân ta ngày càng có cuốc sống ấm no hạnh phúc. Nếu bây giờ mà chiến tranh nổ ra thì sẽ làm mất đi sự ổn định làm cho đất nước ta kém phát triển nhân dân ta rơi vào lầm than đói khổ.

  25. Ngạc nhiên from says:

    Đó là suy tưởng trong tình hình có chiến tranh. Chắc chắn dân mình không ưa chiến tranh, nhưng mà:

    Cây VN muốn lặng mà gió Trung quốc chẳng ngừng!

  26. Tại sao lại “Ai cũng biết rằng khi có biểu tình thì nhà cầm quyền sẽ vận động giải tán, nếu thêm tí dầu vào lửa thì sẽ thành đàn áp người yêu nước” luật nào, luật ở đâu, luật tàu hay luật việt nam? ở Việt Nam thì rõ ràng những người biểu tình, nhất là những người thường xuyên vận động biểu tình đòi chủ quyền của tổ quốc đối với giặc tàu, bị chính quyền thẳng tay tống vào trại phục hồi nhân phẩm. Nguyễn Hoàng Khiêm cho rằng thế là đương nhiên à?
    Như nội dung bài này, bạn cho rằng những người bất đồng chính kiến cần thỏa hiệp với chính quyền cộng sản để có một sự đồng lòng cho việc lấy lại những gì đã mất vào tay tàu cộng. Cứ cho ý kiến bạn là đúng, vậy thỏa hiệp như thế nào, chỉ cần nhìn vụ 72 nhân sĩ với bản dự thảo hiến pháp thay thế hiến pháp 1992, tuy chính phủ cộng sản không thẳng tay bác bỏ ngay, nhưng ông nguyễn phú trọng lên truyền hình nói ngay mà nội dung chính không khác gì chỉ vào 72 vị nhân sĩ kia mà nói: bọn suy thoái, phản động… Tiếp theo thỏa hiệp như thế nào khi những đòi hỏi cụ thể, rất thẳng thắn của những người tâm huyết đều không được trả lời, nói đúng cũng không, nói sai cũng không, cứ bơ bơ đi, đảng như vậy, chính quyền như vậy thì thỏa hiệp bằng cách nào.
    Cũng không nói Nguyễn Hoàng Khiêm đúng sai, như ông đề nghị: “Mọi việc ở phía trước, ai khôn thì được lợi! Chúng ta nghe nhiều nhận định nhưng tất cả đều phải chờ chứng minh nếu không thì chúng ta trở thành mấy “bà tám” tham gia “trà dư tửu hậu” mất”. Có phải NHK cho rằng dân tộc ta, vận mệnh dân tộc tất cả hãy phó mặc cho đảng cộng sản giải quyết, tất cả sẽ được chứng minh, không nên tổ chức biểu tình hay gì cả… Nhờ ơn Đảng là có đủ hết! Như vậy là ông NHK đã bị bỏ bùa mê thuốc lú cũng như có lẽ ông bị nhồi nhét quá nặng nề cái sự sùng bái cộng sản. Nói thì có vẻ khách quan, nhưng nhìn ra có lẽ ông đã ở trại tâm thần nào đó quá lâu, nay mới được ra, chưa ngộ được những gì là ánh sáng của tự do, dân chủ. Dân tộc Việt Nam nếu như quá tin vào đảng Cộng sản như ông thì có lẽ ông đang viết chữ Quốc ngữ là chữ Tàu, chữ việt chỉ là loại chữ cần bảo tồn khỏi mai một thôi.

  27. Khách vãng lai from says:

    Chào A/C Hoàng Khiêm,
    Kẻ “khách vãng lai” xin được hầu chuyện với A/C lần nữa. Tôi là Khách vãng lai đúng nghĩa vì không thường xuyên ghé qua đây. Bữa ni tình cờ đọc một số comments của A/C và thấy ngồ ngộ nên viết ít lời trao đổi.
    Tôi rất đồng tình rằng cần tôn trọng nhau trong tranh biện. Và cần sự tỉnh táo khi nhìn nhận sự việc/con người cho thấu đáo. Tất nhiên, tinh thần này cần có không chỉ trên môi miệng hay câu chữ hộ hào xuông mà còn cần để nó thấm trong cách tư duy, trong mỗi nhận định và cách hành xử.

    Trước hết cần nói rằng tôi vốn không dựa vào bao nhiêu đời thân/hưởng lợi từ cộng sản để phân biệt việc A/C bênh cộng. Tôi không quen biết A/C. Tôi đọc những comments của A/C và nhận xét. Nhưng dù A/C bênh cộng hay không thì đó là lối nhìn, cách tư duy và là chọn lựa của AC. Tôi không có quyền mạ lị, nhưng có quyền tranh luận cho “ra môn ra khoai”

    Cần tránh sự “quy nạp” không hợp lý – đó không phải là cách tư duy khoa học đúng đắn. Một vài trải nghiệm cá nhân chưa đủ suy ra cho những người khác và nhất là cho số đông. Vì vậy, không được phép dựa vào một/vài kinh nghiệm của AC để quy kết rằng việc biểu tình biển đảo là lợi dụng, rằng những người tham gia biểu tình biển đảo là lợi dung để…. Kiểu suy nghĩ “ngộ quy nạp” dễ rơi vào quy chụp. Tôi nghĩ ông Ng. Phú Trọng, khi quy kết các vị kiến nghị hiến pháp, ví dụ kiến nghị 72, là suy thoái đạo đức… hẳn cũng đã đi từ suy diễn cá nhân sang quy chụp như thế chăng?

    Tôi không muốn vu vạ cộng sản. Những gì đúng thì sẵn sàng công nhận, những gì sai trái, nhất là phi nhân/”sâu bọ”, thì cần phải phản đối. Theo tôi, cộng sản có cái khôn nhưng không/rất ít có cái ngoan. Tức là không khôn ngoan mà khôn lỏi, khôn lanh. Ấy là nhận định chung chung về cộng sản. Tôi vẫn biết và có một vài người bạn là đảng viên cộng sản nhưng có lòng tốt, trung thực và chân thành, cũng rất ưu tư với thời cuộc. Tuy nhiên để đánh giá chung thì cần chấp nhận đứng trên bình diện chung (và vì thế có thể bỏ qua một số nét riêng).
    Hãy nhìn qua chặng đường dài của cộng sản ở VN – từ lúc nổi dậy cướp chính quyền cho đến nay. (Khi nhìn như thế thì cần phải có sự so sánh với những nước khác.) Việc đánh giá này đã và đang tốn nhiều giấy mực rồi. Hẳn AC cũng đã tỉnh táo xem qua các tài liệu khác nhau, những tài liệu của đảng CS cho đến những tài liệu “ngoài luồng”, trong đó có cả “Bên thắng cuộc”. Hẳn AC đã nghiền ngẫm kỹ các sự kiện, từ cải cách ruộng đất, nhân văn giai phẩm, làm chủ tập thể, đánh tư sản,…. Có lẽ AC cũng đã đủ tỉnh táo đánh giá tình trạng giáo dục, kinh tế, xã hội… ở VN hiện nay. Chúng như thế nào nhỉ? Tôi không cần kể ra chứ? Chính báo chí lề phải, dù bị kiểm duyệt gắt gao, cũng đã chỉ ra rất nhiều vấn đề. Chính những lãnh đạo cộng sản cũng phải thừa nhận những bộ phận không nhỏ…, thừa nhận nhiều sâu… Đó chỉ mới là những thứ nổi lên và phải chịu thừa nhận. Còn bao nhiêu thứ ẩn chìm bên trong nữa? Tôi đồ rằng, với tinh thần “tỉnh táo” của AC, hẳn AC đủ nhận ra đầy rẫy những suy thoái trầm trọng trong mọi lãnh vực ở VN hiện nay. Chế độ “đỉnh cao trí tuệ” đem lại tình trạng như thế sao?

    Chuyện tôn giáo. Ở đây nói về Công giáo (CG). Đây cũng là vấn đề đã được bàn cãi nhiều lắm rồi. Tôi không phải là chuyên gia, nhưng có quan tâm và cũng biết ít nhiều. AC viết rằng: …CG sùng đạo hơn đời, kính Chúa hơn Nước, luôn hướng về Vatican thì việc đòi đất là không đúng rồi. Đây là lập luận rất… lạ đời! Xin AC hãy “tỉnh táo” xem kỹ lại cách lý luận xem có ổn không? Bộ sùng đạo, kính Chúa, hướng về Vatican thì việc đòi đất là sai à? Cơ sở nào cho thấy điều ấy? Và xin AC đừng bỏ quên sự việc đòi đất đang diễn ra trong nhiều tầng lớp khác nhau. Dân đen cũng đang đòi đất đấy! Nhiều người, trong đó có nhóm GS Ngô Bảo Châu…, cũng đang chính thức yêu cầu phải có đa sở hữu đất đai trong hiến pháp. Tại sao họ yêu cầu thế, AC có biết không? Hỏi nhỏ AC, các quan CS có nhiều đất không nhỉ?…
    “..CG không đáng tin vì họ cuồng tín, có thể phản lại bất cứ chính quyền nào họ không thích”. Lập luận này cho thấy AC chưa hiểu nhiều về tôn giáo nói chung và CG nói riêng. Cuồng tín –> không đáng tin? Không chỉ giới CG, tại sao một người phải luôn trung thành với chính quyền, nếu họ thấy chính quyền đó làm nhiều điều sai trái? Mỗi người là 1 con người tự do, có cái đầu để suy tư, có khả năng phân biệt và lựa chọn… thì tại sao phải tùng phục chính quyền mà đang có bộ phận không nhỏ sâu bọ và ngày càng nhiều sâu bọ hơn đang làm mục nát Quê hương?
    Mỗi tôn giáo có hệ thống niềm tin của họ và khi theo tôn giáo nào thì người ta sống với niềm xác tín đó. Đó là tôn giáo. Và tôn giáo đã được hiến pháp bảo đảm. Ta không có quyền bài xích.
    Nhân chuyện này, tôi cũng hỏi nhỏ AC: CS có cuống tín không nhỉ? AC có nhớ những bài thơ của Tố Hữu khóc Stalin không? AC có thấy nhiều người CS tôn sùng Marx, Lenin, HCM không? Tôn sùng đến độ thần thánh hóa các vị ấy. Nói tới HCM thì không có gì sai trái cả- đúng/tốt tất tần tật. Và như vậy thì phải gọi là “Cộng sản giáo” mới đúng! Chuyện ông Hồ có vợ con cũng không dám bàn. AC có biết chuyện bà Kim Hạnh ở báo Tuổi Trẻ chứ nhỉ? …

    Và như tôi đã trình bày, anh làm sai nhiều, đưa Đất nước vào tình trạng “xuống cấp” trầm trọng thì người dân có quyền cất tiếng phê bình, có quyền biểu tình ôn hòa chống lại sự sai trái sâu bọ của anh. Ai bảo rằng cứ bị khích thì sẽ mất ôn hòa? Chính những người CS sử dụng bạo lực đề đàn áp lại – thì đó là gì? Chính anh CS mới là kẻ bạo lực trước hết. Phải chăng vì vậy mà xã hội VN hôm nay đang ngày càng tràn đầy giết, hiếp… AC đọc báo thấy rõ.

    CS có sâu thì diệt sâu. Đúng. Nhưng tại sao CS lại cứ để ra nhiều sâu như thế từ lâu rồi mà không tự diệt được, trái lại ngày càng sinh sôi nhiều thêm làm hại Đất nước? Lại còn tìm cách bao che sâu bọ như chính một số vị lãnh đạo thừa nhận? Ví dụ chỉ dám gọi là X.
    Vậy thì tính chính danh và chính đáng của CS có còn không, có nên được duy trì không? Thưa không! Dứt khoát không! Bởi người dân là chủ nên họ có quyền chọn những người tài đức xứng đáng hơn. CS đã và đang suy bại thì phải chấp nhận sự đào thải; hoặc phải chấp nhận thay đổi tận gốc rễ và chấp nhận cạnh tranh để tạo sức mạnh thay đổi chính họ. Chỉ thế mới là những con người lương thiện, có tư cách/tấm lòng vì Dân Nước Việt. Nhân tiện, xin nói ngay, khi những người CS xuống khỏi ghế, thì cần phải tôn trọng để họ sống bình thường như mọi người khác, trừ những trường hợp chứng mình được rằng đã đục khoét của Dân thì phải đền trả các hợp lý & hợp tình. Cá nhân tôi cực kỳ chống lại việc bỏ tù những người không cùng chính kiến. Cần một tinh thần nhân văn, hòa giải thay cho trả thù.

    Vâng, đến lúc này thì tôi mong AC thực sự tỉnh táo để nhìn ra; nhận ra cả những ngộ nhận nơi chính mình. Ai cũng có ít nhiều ngộ nhận. Quan trọng là nhìn ra được chúng để vươn lên. Để vươn lên thì phải vượt qua được chính mình.
    Và đã đến lúc những người cộng sản có thẩm quyền cần thật tỉnh ngộ, can đảm gác qua những ý thức hệ ngoại lai lạc điệu, bỏ qua những chiếc ghế quyền lợi… để suy nghĩ nghiêm túc về vận mệnh Đất Nước. Để “tự” cởi trói cho Dân tộc.
    Mong lắm thay!

  28. Chanh from says:

    Nếu tôi lỡ dại đầu tư vào 2 cái blog nhà cao 21 tầng thì chắc tôi viết còn hay hơn NHK bác ạ.

  29. Nguyễn Hoàng Khiêm from says:

    Nói chuyện ở mục anh ba sàm thì phải sàm cho vui!

    Luật nước nào cũng có vận động giải tán biểu tình, dù là ở Mỹ thì cũng phải có quy định của nó nếu không thì chắc mấy nước dân chủ loạn hết, mà loạn thì đừng nói dân chủ chi cho mệt, lúc đó chỉ sài luật rừng!

    Ở cái VN này có luật biểu tình đâu mà không vận động giải tán, cái đó là phải dư hiểu! CSVN nó biết có người chống nó rồi cũng biết luôn có người giật dây, lợi dụng biểu tình chống nó thì mình phải dư hiểu nó đề phòng thế nào rồi! CS thấy bất lợi là giải tán, là bắt, tui thấy mỗi lần biểu tình là công an đưa xe có loa vận động “nhiệt tình” luôn, đến khi có anh chị nào có “hành động” thì hình sự nó ra tay liền, nó biết ai làm hết, có thoát thì cũng không nhiều, không lâu! Nói tui nghe xem nước nào cho phép biểu tình chống chính phủ? thử ở Mỹ có mưu đồ buổi sáng thì buổi chiều CIA FBI nó sách cổ tống vô gutanamo rồi! Anh chị làm chính phủ có thích người dân biểu tình suốt ngày không? tui chắc là anh chị còn có kế sách không cho hay ngăn chặn người dân biểu tình nữa. Từ sau 11/9 ở Mỹ có dân chủ không? đó là tôi so sánh đất nước thiên đàng đó! Câu hỏi của anh chị lạ quá? đấu tranh dân chủ mà không biết luật thì đấu tranh cái gì? anh chị đang xài luật tàu hay luật VN?

    Nói công bằng thì trong luật VN không có điều khoản nào bắt người yêu nước hay bất đồng chính kiến mà chỉ bắt người chống lại nhà nước hay âm mưu lật đổ nhà nước. Vậy mục đích anh chị lên mạng và những anh chị em biểu tình có phải là để lật đổ cộng sản không? nếu không thì CS nó sai! còn nếu đúng là để lật đổ nó thì nó bắt là phải rồi! Anh lật đổ xong Cs thì luật đưa ra có cho phép âm mưu lật đổ anh là một quyền không? trả lời đi???

    Vụ 72 nhân sĩ là y như cái vụ biểu tình TS – HS ông ơi! Kế hoạch lật đổ là muôn màu, có cớ là làm. Đúng là mình nói, sai cũng mình nói, CS nó cũng vậy, hổng lẽ nó ngu để 72 nhân sĩ xóa sổ 4 triệu đảng viên. Dĩ nhiên là nó có cách đối phó rồi, ai cũng biết nó khôn có nhiều kế sách mà. Biết chắc một điều như vầy cho đỡ mệt nè: góp ý cho nó sửa sai, tiến bộ thì nó nhận chứ góp ý kiến chia quyền lực thì khỏi góp cho mắc công, mà cái vụ này ai cũng biết, góp ý để gây tiếng vang đối lập, tạo dư luận chứ chắc mẫm là không tưởng rồi!

    Ý thỏa hiệp của tôi là cùngtạo dư luận chống TQ đòi HS – TS tạm thời không làm khó CSVN để tạo thanh thế với TQ và quốc tế. Trong lúc này ta tập hợp thêm lực lượng chống TQ mà cũng là để gần gũi với nhiều tầng lớp hơn để tạo thêm lực lượng mà cộng sản cũng không dòm ngó nhiều. Chừng nào chống TQ thành công thì mình cũng có thế có lực và công trạng giành biển đảo, lúc đó muốn thành lập đảng phái cũng có thể thương lượng vì lúc này người dân đã biết thành tích của chúng ta trong việc đòi biển đảo rồi! Không phải lúc bàn kế sách nên tạm dừng ở đây!

    Cái câu cứ chờ…..của tôi là bình luận cái bài viết bên trên ông ơi, tui không dùng câu này cho bình luận về cộng sản! hiểu chưa???

    Tui không tin ai hết, vì chính trị hay thương trường đều có máu! Vậy nên CS hay TB tui đều cân nhắc “đi với phật mặc áo cà sa, đi với ma mặc áo giấy”.

    Ông có thói quen cắt câu trong đoạn để phân tích là sai lầm lớn nhất đời ông vì nó không nói lên ý nghĩa thật của tác giả, nó chỉ dùng để xuyên tạc tác giả thôi. Nếu ông là người chân chính thì nên sửa lỗi này, còn chỉ là hạng tiểu nhân cố ý xuyên tạc thì xin lỗi vì đã góp ý hơi thừa.

  30. Nguyễn Hoàng Khiêm from says:

    Ồ, viết thế nào thì là hay? tôi không phải nhà văn thì viết hay cũng không in sách bán được. Viết vì thấy vui thôi!

  31. là thế nào, xin bác chỉ rõ, tôi chưa hiểu lắm

  32. Chanh from says:

    - Vì thấy các nước Đông Âu đi nhà thờ trước khi đi biểu tình năm 1989 nên nhà nước ta sợ và ghét nhà thờ. Chấm! Hết!
    - Nước người ta chống biểu tình chống nhà nước của họ, còn nước mình thì đàn áp biểu tình chống TQ và vu cho họ là viện cớ để chống nhà nước. Nếu vậy thì tui được nói là nhà nước VN cổ suý quảng cáo Điếm đực nên cho hơn mấy trăm người đi biểu tình ủng hộ đồng tính nghênh ngang giữa đường :)
    - Xin hỏi có quý vị nào đi biểu tình chống TQ ở trên thế giới này mà bị vu cho là biểu tình chống nhà nước người ta không?
    - í da còn làm như dễ vào trại tù Guantanamo lắm hả? Tui hỏi thật ông có hiểu những gì ông nói không ? Có hiểu tại sao Mỹ đã lập ra ở đó trại tù nhân không? Chắc chắn là không, nên tui cũng không dạy thêm cho ông làm gì, để cho vui blog.
    - Rồi 72 nhân sĩ trí thức xoá điều 4 thì vu cho họ xoá 4 triệu đảng viên. Họ chỉ muốn các đảng phái khác cũng được tự do phát triển, đừng có vu cho họ chống nhà nước.
    -Tôi nói đảng CSVN rất ngu, chúng bị ” nhóm lợi ích ” bố thí để lợi dụng qua đường vậy thôi.
    - “Vn chưa bao giờ thua TQ một tấc đất nào”, thì tui khuyên ông đi khám mắt lại đã.

  33. Chanh from says:

    Thì nếu tôi đã bỏ tiền nhiều vào bất động sản như thế, thì tôi phải ca tụng cái chổ ấy đẹp như thế nào chứ nhỉ?

  34. Chanh from says:

    Nếu tôi đã đầu tư bất động sản vào đâu đó, thì tôi sẽ ca ngợi chổ đó tốt đẹp và bát bỏ các tin “xấu” ( không cần biết thật hay giả) nhưng đuổi khách hàng, làm mất lợi nhuận của TÔI.

    Cộng Sản(CS) Trung Quốc hay DLV Trung Quốc thì ngu như lợn, nhưng cũng ranh mãnh hơn CSVN và giàu hơn, vì thế hay mở khoá bồi dưỡng cho CSVN và tiếp tế những vật dụng cần thiết để đàng áp nhân dân.
    Cũng có thể việc được phép xây lại Nghĩa địa quân đội Biên Hoà, là có mục đích chia rẽ “người VN hải ngoại chống cộng đến chết” với dân trong nước. Làm thế để xoa dịu “người Việt hải ngoại chống cộng đến chết”( một cộng đồng không nhỏ) làm lơ trước cái ác đối với dân tình trong nước. Cắt bớt đường hổ trợ người dân trong nước đòi tự do, để dễ bốc lột, đàn áp nô lệ mà thế giới không biết.
    Sự việc người dân Việt vì lợi tư mà hại đồng môn là có thật, và nó đem lại thuận lợi cho CSTQ thanh toán Việt Nam. Hãy nhìn vào các chuyện về trái cây, thịt thối thì biết. Nếu nhà cầm quyền thật sự muốn đoàn kết với dân để chống TQ thì phải làm gì để chứng tỏ lòng thành, chứ không thể đợi dân nổi giận rồi đưa “Dư lợn Việt” hay “Dư Lợn Tàu” ra xoa dịu dư luận. Sơ sơ thế thôi :)

 

Hit Counter provided by shuttle service to lax